Những kinh thành qua các thời đại


Dung Trai tùng thoại (慵齋叢話 / 용재총화) là nhan đề tuyển tập 324 bài ký bằng Hán văn của tác giả Thành Hiện (成俔 / 성현, 1439 – 1540), được viết trong khoảng thời gian 1499 – 1504. Trứ tác này là pho tư liệu quan trọng và đầy hấp dẫn về bối cảnh Triều Tiên giai đoạn đầu triều Lý. Dưới đây là một bài ký qua bản dịch của Đào Thị Mỹ Khanh.

Nước ta từng đặt kinh thành ở nhiều nơi. Kim Hải từng là kinh thành của Kim Quan quốc, Thượng Châu là kinh thành của Sa Đại quốc, Nam Nguyên của Đái Phương quốc, Giang Lăng của Lâm Doanh quốc, Xuân Xuyên của Uế Mạch quốc. Tất cả các kinh thành ấy đều tọa lạc những vùng đất nhỏ như làng ngày nay nên khó kể hết được.

Khánh Châu còn được gọi Đông Kinh, là kinh thành ngàn năm của Tân La quốc. Được bao bọc bởi núi sông điệp trùng, là nơi phì nhiêu, nhưng chỉ có vùng Giao Xuyên trồng cấy được, còn lại không màu mỡ gì. Bình Nhưỡng do Cơ Tử sáng lập cai trị bằng quy chế tỉnh điền với tám điều cấm còn lưu đến giờ, chỗ ấy nay là ngoại thành. Sau có Vệ Mãn từ Yên quốc chiếm được Bình Nhưỡng và lập làm kinh đô Cao Câu Ly quốc. Mạn Nam là Hán giang và mạn Bắc là Liêu hà, Cao Câu Ly là nước cường thịnh nhất bấy giờ với hàng vạn binh sĩ. Triều Cao Ly đã chọn nơi này làm Tây Kinh để lui tới du ngoạn vào mua xuân và mùa thu. Quốc gia cường thịnh như ngày nay cũng nhờ được hưởng di sản thời Cao Ly. Ở Vĩnh Minh tự có Kỳ Lân quật, Triều Thiên thạch và Cửu Thê cung của Đông Minh vương. Vĩnh Sùng Điện chính là Sùng Lạc cung, Trấn sơn ở Bình Nhưỡng chính là Cẩm Tú sơn, đỉnh núi cao nhất là Mục Đan Phong, nhưng dãy này gồm nhiều ngọn thấp nên không trang nghiêm như Chủ nhạc ở Tùng Đô và Hán Đô. Phía Bắc không có nguồn nước nên dịch bệnh từ Mông Cổ luôn tràn vào, phía Nam tuy sông ngòi dày đặc nhưng từng có Diệu Thanh cát cứ làm phản, đấy là thời gian khó của xã tắc. Cổng thành cao rộng, phía Đông có Đại Đồng và Trường Khánh môn, phía Nam có Hàm Cầu và Chánh Dương môn, phía Tây có Phổ Thông môn và phía Bắc có Thất Tinh môn. Trong tám đô thành chỉ có chốn này được gọi Đại Đô và có thể sánh với mọi kinh thành khác. Hướng về phía Đông chừng mươi dặm, dưới chân Cửu Long sơn có An Hạ cung nhưng không ai biết nó được dựng từ khi nào, có lẽ đây là mật cung.

Thành Xuyên là kinh đô của Tùng Nhưỡng quốc, Giang Đông xưa là Nhưỡng quốc, thế đất tuy nhỏ nhưng có nhiều sông núi. Long Cương sơn thành rất trang nghiêm, nay vẫn còn. Đây cũng gọi Long Quan quốc nhưng không hiểu sao người ta đặt thế. Phù Dư là kinh đô của Bách Tế, nay trong Thán Hiện còn vẹn nguyên vết tích của Bán Nguyệt thành. Bạch Mã giang từng được dùng làm chiến hào nhưng rất nhỏ hẹp không là nơi nương náu của đức vua được, nên ngài mới bị Tô Định Phương đánh giết. Toàn Châu từng có Chân Huyên cát cứ, nhưng chẳng bao lâu phải quy phục Cao Ly. Đến nay vẫn còn cố đô Cao Ly là Di Phong.

Thiết Nguyên là nơi Cung Duệ cát cứ và xưng Thái Phong quốc, nay còn dấu thành quách và bậc thang của các cung điện. Dịp xuân về, muôn hoa đua nở khiến cảnh nơi đây rất đẹp. Địa hình hiểm trở, sông ngòi thì đan dày. Đây cũng là nơi họ Vương đã định đô và trị quốc trong khoảng năm trăm năm. Cốc Phong là dãy núi xung yếu trải khắp vùng này, bao trọn đất Thiết Nguyên khiến chỉ vài mỏm núi nhỏ cũng thành khu biệt lập. Từ sau triều Cao Tông, kinh đô được dời đến Giang Hoa, nhưng đó là đảo nhỏ giữa bể khơi nên không xứng là quốc đô. Đức Thái Tổ ta khi khai quốc đã quyết ý dời đô, ban đầu ngài xem xét địa thế phía Nam của Kê Long sơn và định đặt đô ở đó, nhưng không lâu sau ngài dời về Hán Dương. Các thuật giả nói rằng : “Từ xưa đã có hòn Khổng Nham ở trước mặt, phía Tây lại có Tam Giác sơn và Nghênh Thự dịch, thật là thế đất đẹp”. Nhưng sau, tra xét kỹ lại phán rằng : “Toàn vùng Hán Dương đều là núi trổ ra ngoài, phía Nam của Bạch nhạc và phía Bắc của Mộc Mịch sơn mới thật đế vương vạn thặng”. Còn thiên hạ lại bảo rằng : “Tùng Kinh được bao quanh bởi sơn cốc nên có nhiều thần tử ương ngạnh. Chứ Tây Bắc của Hán Đô thì cao, phía Đông Nam lại mỏng mảnh, nên mới khinh trưởng chuộng thứ. Cho đến giờ, các vua kế nghiệp như Danh Công và Cự Hương đều là con thứ cả”.

我國設都邑處非一也。金海爲金官國。尙州爲沙代國。南原爲帶方國。江陵爲臨瀛國。春川爲穢貊國。皆彈丸之地。而各據其境。如今之小邑者不可勝數。慶州爲東京。新羅一千年所都。山川回互。土壤膏沃。惟蛟川一曲可遊。餘無奇勝之處。平壤箕子所都。八條爲治。井田之制歷歷猶存。今之外城是也。其後燕人衛滿所據。又爲高句麗所都。其國境南至漢江。北至遼河。擁兵數十萬。最爲强盛。高麗置爲西京。春秋往來。以爲巡遊之地。至今人物富庶。皆其餘風也。永明寺卽東明王九梯宮。麒麟窟朝天石在焉。永崇殿卽高麗長樂宮之基。都之鎭山曰錦繡山。最上峯曰牡丹峯。皆培塿非如松漢都主嶽之壯峻。北面無水。蒙兵得以長驅。南面帶江。妙淸據城而叛。其所恨也。城門究大。樓閣高亢。東有大同長慶兩門。南有含毬正陽兩門。西有普通門。北有七星門。八都之中。惟此都與大都相甲乙。東十里九龍山下有安下宮基。不知何代所造。疑是別宮也。成川爲松壤國。古江東爲壤國。雖地勢狹隘。而有山水之勝。龍岡山城最壯。至今屹然不頹。該稱龍官國。不知所據也。扶餘爲百濟所都。炭峴之內。半月城基猶宛然。雖以白馬爲塹。狹窄淺露。非王者之居。蘇定方得以滅之。全州爲甄萱所據。不久降于高麗。至今有古都遺風。鐵原爲弓裔所據。稱泰封國。至今有重城古基宮闕階級。春則花卉亂發。地危勢阻。而江河漕轉爲難也。惟松都爲王氏興王之地。五百年基業所固。鵠峯爲主嶽。支分股散。山勢周遭。雖培塿之微。皆作區域。水泉淸潔。坊坊曲曲。皆有可遊處。高宗以後。移入江華。此是海中小島。不可稱爲都邑也。我太祖開國。有移都之志。先相地于鷄龍山之南。已審京邑規模。未幾而止。更定鼎于漢陽。術者云。古有孔巖在前之語。三角山西迎曙驛坪。直爲美壤。後更相之。皆山外背走之勢。不如白岳之南木覓山之北。爲帝王萬乘之地。與天無極矣。諺傳。松京山谷環抱。有包藏之勢。故多權臣跋扈者。漢都西北高而東南下。故長子爲輕。支子爲重。至今大寶相承。名公鉅卿。率多支子也。

Advertisements
Categories: ♥♥ Văn chương chí | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sách và sự chơi sách


Kình Văn : Tôi đang coi dở Sách Khởi Huyền WWII.

Triều Dương : Mje, phim đó 2009 rồi, tô màu cũng tàm tạm.

Kình Văn : Tôi coi vì thích dạng biên niên của nó, ít nhấn nhá và tư liệu thì sinh động.

Triều Dương : Coi dễ vào. Lão thuyết minh giọng hay. Đó là phim Pháp, lược thuật hay nhất, mà tôi xem đi xem lại chục lần.

Kình Văn : Ừ, thì chỉ cần thế thôi.

Triều Dương : Hay hơn Mỹ làm nhiều, Mỹ sặc mùi anh hùng chủ nghĩa. Sau này mới có thêm Apocalypse Hitler, Stalin, WWI…

Kình Văn : Thế mà tôi tưởng phim Mễu, dm thảm nào tán dương Pháp vãi đái.

Triều Dương : Thực ra khai thác Pháp thua cũng kỹ.

Kình Văn : Nhưng chỉ có tính tư liệu. 😜 Có chi tiết Roosevelt méo thèm bắt tay De Gaulle, khiến hắn tẽn tò.

Triều Dương : Đơn giản thôi, Đồng Minh sụp đổ mặt trận phía Tây, lại chả thảm hại. Thế nên 2 tuần tới mới có lý do xem Dunkirk.

Kình Văn : 28 mới chiếu, 27 hi vọng còn 100K mua cặp vé chiếm ghế chính giữa.

Triều Dương : Nên mua vé trước 3-4 ngày đi ông, lấy chỗ nào cao và cách xa màn hình.

Kình Văn : Đâu được, quy định là chỉ được mua hôm trước, hôm sau coi.

Triều Dương : Được, trước đây tôi vẫn mua, bán vé trước cả tuần. Mje, ông quê quá rồi !

Kình Văn : Hồi xưa tôi chả đi coi Khát vọng Thăng Long, Cánh đồng bất tận, rồi Great Gatsby.

Triều Dương : Thời nào rồi.

Triều Dương : Nguyễn Văn Hiệu thấy ngu vãi kả đái, đi khoe đại tuyển tập Doraemon. Nó ghi “nhiều dịch giả” mà vẫn hí hửng vác 2 quyển to về.

Kình Văn : Dm, đọc theo thị hiếu nó thế. Giờ bộ cũ là best-seller trong giới chơi sách. Doraemon, Sailor Moon, Dragon Balls, Ninja Rantaro ít nhất 4 bộ đó giờ bản cũ cực-cực đắt, ngoài ra còn có Tsubasa, Jindo các kiểu… tôi không nhớ xuể. Đĩ chỉ khoe trên FB cá nhân được thôi, đem thứ đa cấp tân tự do đó đi gặp Vespasianus hắn cười cho thúi mặt.

Triều Dương : Les Miserables của Victor Hugo đến tận 4-5 dịch giả, tôi cũng chịu. Văn Học xuất bản xã giờ nát.

Kình Văn : Từ khi chịu in sách cho tụi Linh-San gồi. Giờ đéo cả bằng nhà xuất bản Đà Nẵng xưa thống trị dòng truyện tâm tình ba xu, nhưng có các thể loại “cô giáo” lại đi vào giảng đường luôn.

Triều Dương : Đời danh nhân Hi-La của Ploutarkhos nằm hơn 10 năm rồi vẫn chưa ra tập hai. Tri Thức nó sống được cũng nhờ có tài trợ, Văn Học có ngân sách nhưng chắc không đủ nên mới phải làm ăn lưu manh như thế.

Kình Văn : […] Đêm qua tôi mò được mấy cuốn này trong giá của thằng bạn, tất nhiên không đem về được, may tôi đọc được già nửa. Cuốn nhất có nhắc nhiều đến Roland, Arthur, Renard… nói chung với tư cách giáo khoa thư thì cực hay và sâu. Tôi nhớ, trong tựa thậm chí tác giả thẳng thắn bác bỏ luận điệu coi văn học trung thế kỷ là thiếu chiều sâu, là giai đoạn đứt gãy, không có tính nghệ thuật. Dm, đấy là quan điểm của đám nhân văn chủ nghĩa hồi thế kỷ XVI-XVII đấy, đéo khác trò nữ quyền xàm lồng bây giờ. Tôi nói gồi, sách hay và đáng đọc lại đéo bao giờ nằm trên kệ, thậm chí ít người biết.

Triều Dương : Kiếm được chỗ nào ?

Kình Văn : […]

Triều Dương : […] thì toàn sách ngon. Ông ra đấy mà xem, quyển […] cũng chỉ mới tái bản tháng 6 vừa rồi, ngoảnh lại thế mà 30 năm. Xem ra sách hay ở Việt Nam in cũng chỉ cho học giới và người thích văn chương đọc thôi, chứ đại chúng không đủ tuổi.

Kình Văn : […] thậm chí không có cuốn nào bán trên mạng luôn, nhưng tôi tin là bản […] phải của […] mới hay nhất.

Triều Dương : […] không có của […] đâu, thậm chí nó bán chạy hơn cả […].

Kình Văn : Tôi nhớ là từng rờ bản in lâu đời nhất của […], hình như ở thư viện trường tôi, nhưng chả nhớ xuất bản xã.

Triều Dương : Dù […] thực chất là lược thuật […]. Nhìn chung, độc giả Việt Nam chỉ thích đọc thụ động thôi. Như quyển Tự thú của Aurelius Augustinus, rất ít người dịch hay, nó là kiệt tác văn chương chứ không đơn thuần là hồi ký đâu.

Kình Văn : Kiểu như thằng mặt lờ Phạm Vĩnh Lộc coi Tam quốc diễn nghĩa là sử, còn thằng hạ lưu Dũng Phan đéo phân biệt nổi văn-sử-triết. Thứ nó viết ra là mớ hổ lốn thuổng từ khắp hang hốc, thế mà đám Trảm Phong ca tụng như thánh thần.

Triều Dương : Vkl, Trảm Phong giờ đói méo mồm phải “hợp tác” Lộc-Dũng.

Kình Văn : Không, làm cuồng “phân” thôi. Tụi nó thậm chí đéo coi đám Trảm Phong ra nồi gì, đau hơn hoạn. 😏

Triều Dương : Lộc Lồn tuổi buồi gì chứ, dm toàn quân sử vs ngụy Huệ.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngày dọn mình trước lễ


Kình Văn : Mấy bữa đi ăn toàn ông mời cũng ngại. Định bảo ăn rẻ thôi, nhưng ông không chịu.

Triều Dương : Không thích cháo lòng. Rẻ thì mua mẹ gói xôi 5K ấy.

Kình Văn : Ừ, tôi đi mua bánh mì lót dạ.

Triều Dương : Êu, hay ra làm bữa gì đi !

Kình Văn : Vãi ông quá ~ Tôi vừa mua bánh mì và Pepsi về.

Triều Dương : Dm, lại Pepsi. Thôi khỏi, chán vl ! Chưa có đứa nào quê như ông, nhắn thì đi mua cmnr.

Kình Văn : Tính ông cứ sớm nắng chiều mưa. Mà cũng sắp mưa gồi, thôi để chiều.

Triều Dương : Chiều tôi lên Đại thánh đường Saint Ioseph. Ông muốn thì lên đấy trước 8 giờ tối, nhớ đem theo cân đai giáp trụ.

Kình Văn : Ừ, vậy tôi sẽ ăn mặc chỉn chu hơn chút.

Triều Dương : Ừ, giày và quần dài.

Kình Văn : Chậc, đi giày hơi nóng. Đi sandal được không ? Tôi có đôi sandal chưa xài bao giờ.

Triều Dương : Sandal cũng được, miễn là quần dài.

Kình Văn : Ừ, có quần đẹp luôn, cũng chưa mặc bao giờ. Dm, đáng ra trước Thiên Chúa phải trần truồng.

Triều Dương : 8 giờ mới lễ.

Kình Văn : Tôi sẽ sửa soạn tươm hơn mọi bữa. Phải dọn mình trước nhan Chúa mà. 😊

Triều Dương : Ăn mặc đàng hoàng tí. Đi sandal mặc toga nguyên lão với dải tím Phoinike huyền hoặc là chất rồi.

Kình Văn : Dm, tôi nói rồi, theo quan điểm phái Avraham là phải trần truồng.

Triều Dương : Trần truồng theo Genesis thôi, quan điểm sặc mùi pagan thế Giáo Hội đấm phát chết luôn. Vào nhà nguyện Hồi giáo thậm chí ông phải rửa chân cởi giày nữa, giống nghi thức tẩy trần trước lễ ở thần điện Hi La.

Kình Văn : Ờ, ông quên công đoạn tắm nước thơm.

Triều Dương : Xức dầu thì tùy nơi, xịt nước hoa theo nhãn quan hiện đại. Có điều dầu thánh chỉ xức ở mấy dịp đặc biệt.

Kình Văn : Quên không nhắc ông về sự kiện David có ngoại tình và gián tiếp giết chồng của đối tác. Sở dĩ ông ta không bị giết, mà Thiên Chúa chỉ giáng tai ương cho con cái Israel và làm chết đứa con của David cùng Bathsheba, ấy vì ông ta đã được Thiên Chúa chứng giám lễ xức dầu, nên nếu giết ông ta thì Chúa sẽ tự bội ước của Ngài cùng dân sự. Vậy Ngài phải khiến David hãm mình trong đau khổ dằn vặt, nỗi sợ hãi cứ gia thêm hàng ngày.

Triều Dương : Iesous sở dĩ có hiệu Khristos (Ki-tô/Cơ-đốc), nghĩa là “được xức dầu thánh”, có ý liên hệ Cựu Ước đấy.

Kình Văn : Solomon theo Ngũ Thư là con nhì của David với Bathsheba, vì đứa trưởng (sinh thành bởi vụng trộm) chắc là sản phẩm của đám sử quan nhằm chữa sự trái luật Moshe. Vả, David còn có rất nhiều con với rất nhiều vợ khác, thành ra Solomon là giai út thôi và y cũng vật vã lắm mới chiếm được ngôi. Dm, giống hệt Lê Long Đĩnh !

Triều Dương : Biết Iacob và Esau rồi chứ ?

Kình Văn : Mang máng ~ Nhớ nhất là Avraham và Moshe.

Triều Dương : Thằng Esau ngu, bán quyền trưởng tử cho Iacob, sau này hắn sẽ là tổ phụ Israel. Và thế hệ thứ ba, nếu nhớ không nhầm, của Avraham kết ước cùng Yahweh.

Kình Văn : Hình như tụi đó không có hậu duệ trực tiếp mà.

Triều Dương : Tôi chưa đọc kỹ nên chỉ nhớ sơ, mấy cái tích này được khắc lên cổng đồng nhà rửa tội nào đó ở Ý. Mà tình hình mưa thì chiều tôi hủy, không đi.

Kình Văn : Mới 12 giờ, lo gì ?

Triều Dương : Chẳng biết ~

Kình Văn : Ừ, 14 giờ hẵng hay.

Triều Dương : Không chiều nay thì chiều khác.

Kình Văn : Ngớt cmnr. Mưa yếu vl !

Triều Dương : Kệ mẹ mưa ! Kệ mẹ ông ! Phán thì phải tuân !

Kình Văn : Ông mắc tội dối Chúa, đáng ném xuống hỏa ngục. Hẹn chiều nay mà không đến khiến Ngài chưng hửng. Mà thôi, nói nữa là bậy lắm !

Triều Dương : Bảo Vergilius cùng Ovidius dẫn xuống nhà Hades. Báng bổ thì phải nói Magdalena thổi kèn cho Iesous, Maria đổ vỏ cho Ioseph, Iesous con hoang của lính La Mã.

Kình Văn : 👿

Triều Dương : Tối nay mưa lớn. Ngươi nên theo dõi động tĩnh của Zeus tích mây, nhỡ người nổ cơn thịnh nộ là hai ta lội nước luôn.

Kình Văn : Triệu hồi Merlin !!!

Triều Dương : Nàm sao ? Zeus đã giáng mưa sấm sét. He-he…

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Con Tấm con Cám


Sau đây là nội dung truyện kể ở miền Nam ghi được tại Mỹ Tho năm 1886.

Có hai vợ chồng sinh hai cô Tấm và Cám, sinh đôi. Tấm được bố mẹ chăm nom chiều chuộng rất mực, còn Cám thì bị đối đãi như tôi đòi. Một hôm người cha cũng giao cho mỗi con một cái giỏ, bảo đi bắt cá, ai bắt được nhiều hơn thì được gọi bằng chị. Cám được nhiều hơn, nhưng Tấm bảo đưa giỏ cho mình giữ hộ để đi hái rau thơm về kho cá. Cám trở về thì bao nhiêu cá đã bị Tấm lấy mất chỉ còn một con bống mú. Do đó Tấm được làm chị. Cũng như truyện kể ở miền Bắc, Cám được thần hiện lên bày cho cách nuôi cá bống mú, nhưng nuôi được ít lâu cá cũng bị Tấm tìm cách bắt ăn thịt. Thần hiện lên bày cách bỏ xương cá vào hũ chôn xuống đất, sau sẽ được nhiều vật quý. Một con gà cũng mách cho Cám chỗ vùi xương bống. Sau ba tháng mười ngày, Cám đào lên quả được áo quần đẹp và một đôi giày. Một hôm Cám đem giày đi ra đồng bị ướt, phải đem phơi, bỗng một con quạ cắp mất một chiếc đem bỏ vào cung vua. Hoàng tử bắt được cho rao mời đàn bà con gái mọi nơi về thử, ai đi vừa sẽ lấy làm vợ. Tấm được bố mẹ cho ăn mặc đẹp trẩy kinh, còn Cám thì phải ngồi nhặt một mớ đậu và vừng trộn lẫn. Thần cho bồ câu đến giúp (có người kể con quạ lần trước tha giày đến bày cho Cám cách sàng để nhặt được nhanh). Sau đó Cám đến kinh thử giày, và trở thành vợ hoàng tử.

Một hôm, Cám nghe tin bố đau nặng bèn về thăm. Thật ra Cám bị lừa, dưới giường chỗ bố nằm có để nhiều tấm bánh đa nướng để khi trở mình nghe tiếng răng rắc. Cám tưởng bố gãy xương thương lắm, khóc rưng rức. Rồi Cám cởi áo trèo cau theo lời bố. Cây cau bị Tấm chặt gãy, Cám rơi vào hố nước sôi chết. Nhờ có mặt mũi giống Cám, Tấm mặc áo quần rồi vào cung mà không ai biết, kể cả hoàng tử, nhưng hoàng tử ngày một nguội lạnh với Tấm. Cám hóa thành chim quành quạch, và cũng như truyện kể ở miền Bắc, chim bay vào cung gặp Tấm đang giặt áo. Chim cũng nói câu “Phơi áo chồng tao…” và sau đó cũng được hoàng tử đem về nuôi ở lồng. Tấm cũng bắt chim ăn thịt và nói rằng mình có mang thèm ăn thịt chim. Chỗ vứt lông chim mọc lên một măng tre, sau đó bị Tấm chặt làm thức ăn. Vỏ măng hóa thành một cây thị chỉ có mỗi một quả, mỗi lần hoàng tử ở nhà thì cành lá xòa xuống thấp, nhưng khi đi vắng thì cây vươn lên cao vút, vì thế Tấm muốn hái thị ăn mà không được. Sau đó thị rơi vào bị một bà lão ăn mày. Tiên nữ trong quả thị cũng nhiều lần hiện ra giúp bà lão, sau cùng bà lão cũng rình bắt được, bèn xé nát vỏ thị.

Một hôm, Cám hóa phép làm cỗ bàn rất linh đình để dọn cúng chồng bà lão, nhưng lại ép nài bà đi mời hoàng tử tới dự. Hoàng tử đòi phải có thảm trải từ cung đến nhà mới chịu đi. Quả có thảm trải thật, lại có cả miếng trầu têm rất đẹp làm hoàng tử chú ý, hỏi thì bà lão nói dối là mình têm. Hoàng tử bảo bà thử têm cho mình xem. Cám hóa làm con ruồi vẽ cho bà cách têm, nhưng khi hoàng tử đuổi ruồi thì bà lão lại không têm được, đành phải thú thật là do con gái mình têm. Nhờ đó hoàng tử gặp lại vợ cũ.

Đoạn kết, cô Tấm hỏi Cám làm sao lại đẹp. Cám nói nhờ ngã vào hố nước sôi. Tấm nhảy vào nước sôi mà chết. Cám liền làm mắm gửi cho dì ghẻ, dì ghẻ cũng khen ngon, rồi cũng có con quạ đến mách và bị đuổi. Khi ăn gần hết, thấy đầu lâu con gái mẹ Tấm lăn ra chết.

Lê Quang Thanh Tâm

Categories: ♥♥ Văn chương chí | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Buôn có bạn, bán có phường


Kình Văn : […] Bả làm chính trị mười năm nay nhưng không ai bỏ tù được, là vì bả có bàn tay sạch (không nhận tiền bố thí), nhưng bật mí (và có thể cậu biết) […]. Nói chung, là một dạng cơ hội chính trị sạch sẽ.

Huy Anh : Vụ này tớ có nghe đồn rồi, nhưng đó là đời tư của người ta, tớ chả cần để ý. Còn cái stt kia tớ thành thực chỉ nói về bài học tự rút ra, nhưng có lẽ người ta luận ra thành cái gì đó.

Kình Văn : […] Tớ không bàn status, mà là comment của đám trẻ nghé.

Huy Anh : Cmt đám đó thì chống cộng hay cuồng cộng đều có phong cách như nhau : Dấm dớ, mù tịt và tếu táo rởm.

Kình Văn : […] Tớ cũng nói bóng gió còn gì, là tụi nó sợ [và muốn tránh] chính trị nhưng lậm chính trị khủng khiếp, hễ cái gì can hệ lịch sử là y rằng suy tưởng chính trị. Cốt vì lịch sử là con đẻ của chính trị và tín ngưỡng. […]

Huy Anh : Mặc dù cái stt của tớ không chủ đích nhắm vào vụ mấy nhà dân chủ, nhưng tớ vẫn thấy cái quy luật trong đó không sai. Nhân dân cho anh niềm tin hay khối óc mà chẳng cho tiền thì chứng tỏ họ cũng cóc tin anh, và anh không vĩ đại như chính anh tưởng, nên biết chấp nhận mình là ai hơn là thể hiện ta đây.

Kình Văn : […] Đấy gọi sự thực dụng trong hành vi chính trị. “Chuyến” đi tù của bà Quỳnh không hơn gì một giao dịch thương mại, bả tự nguyện. Mà tớ kể thêm, mấy ông bà trùm Việt Tân không hề bị cấm về Việt Nam nha, thậm chí ông Hoàng Cơ Định toàn ghé nhà ông anh họ vốn là đại tá quân đội nhân dân. Họ Hoàng Đông Ngạc lớn lắm, bên này bên kia đều có vai.

Huy Anh : Thì bản chất mọi vấn đề quanh những phong trào dân chủ bao năm nay có khác gì giao dịch thương mại đâu. Tôi bán cho anh cái gọi “hi vọng”, “lý tưởng”, “công bằng”, hay ít nhất là sự thỏa mãn kiểu “Cống Quỳnh xỏ Chúa”… đổi lại, anh trả tôi những cái như “lương tri”, “cảm giác vĩ đại”, “niềm tin”, “khối óc”… Cơ mà trong cuộc giao dịch kiểu này tiền lại ít xuất hiện, hoặc là họ không đủ khả năng khiến người ta thanh toán bằng tiền. Khốn nạn một chỗ, chính tiền lại là thứ giúp mấy trào lưu dân chủ có sức mạnh hay cơ hội thành công.

Kình Văn : Chính trị và kinh tế là anh em ruột, tớ cho là vậy !

Huy Anh : Nam Cao trong Chí Phèo có câu rất hay, đại ý : Mấy người coi vườn bách thú hay nói hổ cũng hiền như mèo. Chí Phèo khiến cả làng Vũ Đại sợ, và ghê, duy có Thị Nở thì còn hay vào hẳn lều xin mồi lửa. Việt Tân cũng kiểu đó !

Kình Văn : Ở hải ngoại có câu châm ngôn “Việt Tân là em Việt Cộng”…

Huy Anh : 😝

Kình Văn : … nhưng tớ lại cho rằng nên mở rộng vấn đề đó : Chính trị có bản chất là tư lợi.

Huy Anh : Không phải ! Không phải chính trị có bản chất là tư lợi, mà con người có bản chất đã là tư lợi. Như Tuân Tử nói : Chính trị do con người tạo ra.

Kình Văn : Hai bức ảnh sáng nay tớ tặng cậu là ông Nguyễn Thái Học và ông Phó Đức Chính.

Huy Anh : Ảnh trái tớ nhận ra, phải thì chưa.

Kình Văn : Thế hệ Yên Báy có thể coi là… còn “sạch sẽ”…

Huy Anh : Và thế nên họ thất bại.

Kình Văn : … nhưng sau đó thì cũng giành giật nhau vì lợi ích. Sau khi ông Nguyễn Thái Học mất, ông Nhất Linh được mặc định là “lãnh tụ kế nghiệp”, nhưng ổng lại là con buôn chính trị và học-nghệ thuật thượng thặng. Đấy là nhận xét của thằng bạn tớ trên cương vị viện sĩ Hán Nôm.

Huy Anh : Con buôn trong chính trị ? Sao tớ lại thấy truyện này quá bình thường nhỉ ?

Kình Văn : Bình thường với người chăm nghe tin đa chiều, nhưng là bất thường với đám trẻ trâu như Đại Đạo Trảm Phong.

Huy Anh : Không phải chỉ trẻ trâu đâu ! 😏

Categories: ☺☺ Thời đàm | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Livestream


Triều Dương : Thế ông bảo chặn số thằng ôn ấy đi. Dm, luyến ái phải rõ ràng, đéo có trò lấp lửng như thế.

Kình Văn : Nhắn tin nãy gồi. Nói chung, sau này có vợ con, tôi đéo muốn cho gặp nó. Tuy là bạn bè thân thiết, nhưng nhà có đàn bà phải tránh, cách hành xử với phụ nữ của nó quá bần tiện và bệnh hoạn.

Triều Dương : Xã hội giờ đủ thể loại đàn ông. Mà loại như nó vs Thắng, tránh hết ra. Bây giờ trêu gái còn khiếm nhã hơn cả đám 8X đầu 9X.

Kình Văn : Bây giờ cuộc sống dễ dãi quá, nên hầu như người ta coi việc nói năng và cảm nhận tình dục là thường. Nói thật, dù quý nó nhưng nhiều khi nó thốt ra mấy câu khiến tôi chỉ muốn đâm chết. Giờ hầu như chả có đạo đức gì để người ta biết kiềm chế hành vi. Dm, tự với chả do… có cái con cặc ~

Triều Dương : Bây giờ bố mẹ còn bó tay, thậm chí để chúng nó tùy nghi hành sự mà.

Kình Văn : Ví thử Dương, Đức, Sử, Vương… nghe được mấy bình luận khiếm nhã về vợ con mình coi đám đó còn đòi tự do nữa không. Mà tôi bảo thiệt chớ, tụi nó phẩm bình là còn nhẹ đấy, chớ thực tế còn nhiều điều đốn mạt hơn. Suy cho cùng, mấy tuyên ngôn “tự do – dân chủ” chỉ là nói nhảm kiếm ăn.

Triều Dương : Từ thời La Mã, đụng chạm đến vợ con người ta là đã phải ra tòa, thậm chí bị tống cổ khỏi thành phố. Tự do gì thì luôn có những vùng cấm, không là loạn. Trần Quang Đức đòi “giải phóng phụ nữ”, nhưng hắn có lấy con vợ đĩ thõa khoe mông vú đâu.

Kình Văn : Câu châm ngôn của TYPN luôn đúng với tâm lý mọi con trai An Nam. Thằng bạn tôi không chỉ ăn nói thô bỉ thôi đâu, có điều, nó không cảm thấy được hành vi đó là lệch lạc, và đến mức coi là hiển nhiên cơ mà. Đúng cái thời đại hamlone, cái đéo gì cũng đem khoe được.

👵 Thôi đi, anh là đồ ngu ! Anh hô hào đổi mới, Âu hóa, anh cổ động phái phụ nữ phải cải cách y phục theo mốt của anh, phải đánh phấn bôi môi theo cách thức của anh, thì tôi, tôi cũng là một phụ nữ mặc dầu tôi chỉ là vợ anh ! Tôi là người đàn bà, Khắp bàn dân thiên hạ này ai cũng có thể làm chứng cho tôi rằng tôi là phụ nữ, chính tôi cũng là phụ nữ ! Ai bảo không ? Ừ, có ai dám chối không ? Tôi thách ai dám bảo tôi không là đàn bà đấy ?

👴 Biết rồi ! Biết rồi… Câm đi ! Thối chưa !

👵 Tôi không câm có được không ?

👴 Câm đi, đồ ngu ! Khi người ta cổ động đàn bà thì phải biết là cũng có năm bảy thứ đàn bà ! Khi người ta nói phụ nữ… là nói vợ con chị em người khác, chứ không phải vợ con chị em của ta ! Mợ đã hiểu chưa ? Người khác thì được, mà mợ, mợ là vợ tôi, thì mợ không thể tân thời như người khác được !

👵 Thế thì tôi không hiểu nữa đấy ! Vô lý !

👨 Thưa bác, ta nên chia gia đình với xã hội ra làm hai.

👵 Thế sao bác cũng chủ trương cải cách trong báo của bác ?

👨 Là vì tôi cũng như bác giai. Phụ nữ nghĩa là vợ con chị em người khác chứ không phải vợ con chị em của tôi. Gia đình tôi thì cứ phải theo cổ, không được có hạng đàn bà ăn mặc tân thời nay khiêu vũ, mai chợ phiên, rồi về nhà chửi lại mẹ chồng bằng những lý thuyết bình quyền với giải phóng !

👴 Đối với tôi ấy à ?… Đàn bà cứ nhốt trong buồng, mợ đã hiểu ra chưa ?

👵 Giời ơi ! Có thể như thế được chăng ?

👨 Giời ơi ! Thì chỉ có thế mà mãi không hiểu ?

👴 Rõ đồ khốn ! Tưởng bở ! Đòi nay mốt này, mai mốt khác để làm túi cơm giá áo à ? Đã ăn hại chồng mà lại bắt chồng nay sắm thứ này, mai sắm cái khác để làm cho chồng phải khổ sở rồi không kiếm ra tiền để diện thì “đi khách” lấy tiền ! Đừng có học đòi ! Đừng có lãng mạn ! […] Tôi đã bắt được quả tang anh dùng những văn chương bóng bẩy ra mê hoặc vợ tôi, định làm cho vợ tôi trụy lạc, định làm tan nát gia đình nhà tôi đấy nhé ! Anh cứ liệu cái thần hồn ! […] Mau ! Đi về ngay ! Về cởi cái quần trắng ra ngay ! Không có mà không vợ, không chồng gì nữa đâu.

Triều Dương : Thì nếu Thắng đi phang gái, nó cũng sẽ về khoe. Xem hàng họ mặt mũi con nó vừa quất như thế nào… xinh xấu, to nhỏ, nở lép, thơm thối, lông nhiều ít ra sao. Mấy thằng như thế luôn có ẩn ức rất bệnh hoạn.

Kình Văn : Bây giờ có trò livestream làm tình mà ông. Tôi nói rồi, Facebook là công cụ tuyệt vời nhất để biết mọi hay dở của con người, là vì khi nó trở nên dễ dãi và gần gũi thì người ta có ảo giác là nó khiến họ được bộc lộ hết cái Tôi ra. Thế cho nên, bây giờ ông muốn thấy cảnh người ta đi ỉa, địt nhau, đấm nhau… thì quá dễ. Như thằng Thắng, nó còn nói thẳng, khi nào quất gái thì nó sẽ livestream full HD cơ mà.

Triều Dương : Trước đây đó là thứ cấm kị, ảnh hưởng đến nhân cách phẩm giá lắm.

Kình Văn : Tụi mình có làm gì đâu, mà rồi tự con đĩ Kim Như lột truồng bản thân đấy chứ. Nó đem hết “vốn tự có” của nó ra cho thiên hạ ngắm, ai ép ?

Triều Dương : Khi đến tam tuần, nhìn lại chúng nó sẽ thấy nhục lắm, thời trẻ trâu làm trò hề cho thiên hạ. Đến tuổi yên bề gia thất chúng nó sẽ hiểu ~

Kình Văn : Một tương lai cô độc nơi dưỡng lão viện, thậm chí xó công viên, đang đợi tụi nó.

Triều Dương : Khoảng 5 năm nữa sẽ phải trả giá. Cứ chờ đấy, công cụ của thời đại.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Café Cột Cờ


Kình Văn : Dm, nay đi cà phê Cột Cờ. Đồ uống như shiệt, phục vụ cũng shiệt nốt, đéo bằng cái bữa cậu và tớ đi Bưu Điện.

► Highlands Coffee là dạng cà phê kiểu công nghiệp mà. Tự phục vụ, nó chỉ làm nước cho cậu thui, giống kiểu KFC hay McDonald ấy, cậu không quen là phải, thậm chí còn không có trà đá nữa mà, nước cũng phải mua. 😓

Kình Văn : Đắt mà phục vụ như cặc. Tụi nó thấy tớ và thằng bạn ăn mặc giản tiện nên đéo nhiệt tình.

► Ủa, Highlands gì kỳ vậy !? Highlands ở đây là cậu order nước tại quầy, xong rùi nó cho cậu cái khóa, khi nào nước cậu ra cậu phải tự chạy lại quầy lấy nước cậu xong là cái khóa nó chớp đèn đỏ, cậu lại quầy lấy nước, trà đá không có lun, nếu cậu uống café mà khát nước phải mua nước suối của nó – 10K/chai, nước thì dở ẹc lun, mà 1 ly trung bình tới 50K lận… nói chung tệ lắm. 😞 Được cái không gian với cái thương hiệu Highlands là nổi tiếng.

Kình Văn : Đúng như cậu mô tả. Ban đầu hai thằng lấy 1 chocolate và 1 matcha, phải tự đem khay ra chỗ ngồi uống, xong lại ra lấy 2 chai nước suối, tớ vẫn còn giữ hóa đơn nè. Nói chung, sẽ không quay lại lần sau.

► Cà phê kiểu take-away nó vậy mà, không có chuyện phục vụ cho mình đâu. 😊

Kình Văn : Chỗ này nằm dưới cột cờ luôn, bên cạnh có thần công và đạn đá, hồi 1946 là thành Hoàng Diệu mà, tức là trại của vệ quốc quân, đi đái thì vô nhà vệ sinh của bảo tàng. Nói chung là, bảo tàng cho thuê mặt bằng để kiếm thêm.

► Uhm, không gian đẹp mà. Đắt là cái không gian đó, chứ nguyên liệu pha tầm 10-15K, nó bán 50K siêu lời. 😄

Kình Văn : Dịch vụ ở Hanoi cực tệ !

► Không phải đâu ! 😄 Cậu không quen với văn hóa uống café của tụi Tây đó. Cậu mà đi Starbucks cậu còn chê nữa, giá thì mắc gấp hai Highlands, ly nào cũng tầm 100K, café của nó thì nhạt thếch lun. Cũng chả có phục vụ gì đâu, không gian đẹp nhưng nó sợ cậu ngồi lâu nên nó cho cậu cái mật khẩu wifi mà chỉ xài được trong 1 giờ thui à, gửi xe 10K nữa chứ. Móa ~

Kình Văn : Thôi, từ mai có đi chơi thì ra Hoàn Kiếm, ở đó đỡ hơn rất nhiều.

► Uhm ~ 😌 Xưa 2010, thằng bạn ở Mỹ về chơi, ngày nào nó cũng dẫn tụi tớ đi nhậu, ăn nhà hàng, café quán sang, ở Việt Nam có hai tháng mấy mà xài hết 300 triệu VN$… 300 triệu của năm 2010 đó nha, tương đượng 500 triệu bây giờ, xong cái về Mỹ phải cày lại từ đầu. 😤 Nói chung, ăn chơi thì không bao giờ là đủ đâu, tốt nhất cứ đạm bạc thui. 😒

Kình Văn : Căn bản thì tớ thấy không đáng so với hôm tụi mình bỏ ra 80K/ ly. Đồ uống Cột Cờ quá tệ !

► Thì đó, ly Highlands 50K cậu uống chưa bằng ly 14K của Café Huy nữa. Mà ở Bưu Điện đó hả, làm gì đến 80K, nhớ ly ở đó có 25K/ly thui mà. 😏

Kình Văn : Thì lâu quá gồi, cái hôm tớ mua tờ Bảo Đại ấy.

► Ê không phải, hình như bữa đó tớ uống hai ly, không nhớ rõ lắm. 😛

Kình Văn : Bữa đó bỏ ra mấy trăm K nhưng tớ không thấy xót.

► Nhớ mà, có hum đó là lần duy nhất cậu uống café đó chứ mấy, còn lại toàn zô café kiểu Việt Nam.

Kình Văn : Ừ, chả bị cậu chửi là không biết chọn đồ.

Triều Dương : Chiều hai chấp chính quan mặc thường phục vi hành, ai dè gặp ngay bọn phục vụ nhìn quần áo mà khinh thường không có tiền ngồi chỗ sang… Nực cười vãi chưởng ~

Kình Văn : Đồ uống như cặc, thái độ phục vụ cũng giống cặc nốt.

Triều Dương : Đéo mẹ, ba năm trước ra Highlands Coffee với lớp luyện IELTS cấp tốc, phục vụ đem menu ra tận bàn, rót nước mời, đồ cũng bê ra tận bàn, mà cà phê còn khá. Sau ba năm, thấy tệ vl ~ vừa ngọt vừa dở, thêm cái thái độ xấc xược.

Kình Văn : Thề, đéo bao giờ lai vãng nữa ~

Triều Dương : Bàn bên cạnh chẳng ra quầy gọi đồ tính tiền trước, cũng chẳng cần ra lấy đồ, có ngay bồi bàn đến cung phụng. Phẫn nộ, mẹ kiếp chúng nó ! Rồi sẽ phán xử cả đám Trảm Phong.

Kình Văn : Làm ăn chộp giật như này thì Hanoi đéo bao giờ giàu được, và mãi chỉ là đô thị hạng bét.

Triều Dương : Nói thật với ông, ngay tại Hoàng Thành khu Ba Đình, Tây nhiều Ta ít thì càng phải làm chuyên nghiệp lâu lắm rồi. Tôi nhớ, có vài lần ra Thái Hà thưởng café, bà chủ quán đó khi thấy hết nước là tự động ra rót. Cái văn hóa tiếp nước hoặc trà cho khách xem ra chỉ có vài chỗ ở Hà Nội, mà phần lớn – ông thấy đấy, trừ phi gọi thêm thì mới được mấy quán tự động ra tiếp như ở Sì Goòng đâu !?

Kình Văn : Tụi này phục vụ theo kiểu nhìn mẽ là ngu rồi. Vì tôi nghe thằng bạn kể, khi nó làm ở một khách sạn khá lớn của quận Ba, có mấy ông đi taxi vô, ăn mặc như Cái Bang nhưng lại có thân phận trùm doanh nghiệp, tiền tiêu như nước, boa thì rất hậu. Mà đúng là, tôi để ý mấy bà đứng tuổi chỉ ngồi một lát rồi đi vì phục vụ quá tệ. Ông thấy không, rốt cuộc, khi có quá nhiều điều kiện tốt thì đấy lại là lúc con người bạc nhược, làm ăn bất cẩn.

Triều Dương : Khâu đào tạo cung cách phục vụ, thái độ niềm nở cho nhân viên coi như nát. Ông biết đấy, chạy bàn hoặc phục vụ vốn dĩ lương thấp, mà đa số là sinh viên, làm kiếm thêm đồng ra đồng vào, tính chất thời vụ, kiếm được việc khác thì nhảy nhưng chí ít phải làm cho ra hồn.

Freeze Trà Xanh : uống lần đầu sẽ ngonn nhưng uống nhiều thì sẽ có cảm giác ngấy. Rõ vị trà xanh, có thêm thạch trà xanh khá ổn, nhưng vì uống khá nhiều lần rồi nên uống sẽ ngấy và ngọt. Cookies & Cream : không rõ vị lắm, uống nó cứ ngang ngang, mình muốn vị bánh nó rõ hơn chứ uống như vậy khá là nhạt nhẽooo. Uống vị này nhiều cũng ngấy lắm nhaa. Trà Thạch Đào: cuối cùng cũng có vị mình rõ ưng và không bao giờ bị ngấy Trà rõ vị, thanh thanh, có chút sữa nhưng không hề ngọt quá . Uống rất vừa miệngg, có thạch vị Đào và Đào miếngg. Đào miếng giòn, Thạch dẻo và ngon. Vị cứu tinh cho hai vị kia quá ngấyyy…

Chỗ ngồi ổn, có view cũng đẹp, tuy nhiên là các bạn nên chú ý mấy cái ghế gỗ nhé! Lòi hết cả đinh ra ngoài ngồi không rách tay rách chân thì cũng rách áo! Kiểm tra mấy cái ghế ghế nào cũng thế! Nhắc nhân viên thì nhân viên “Ui xời” cho qua, nhấc phịch ghế ra chỗ khác. Thái độ lồi lõm. Còn riêng về cafe ý, thì nếu các bạn nghĩ bước vào Highlands vì cafe ngon thì never, đơn giản là chỗ ngồi thoáng để mà chit chat thôi. Trà hay cafe gọi normal không dặn ít đá thì sẽ là 60-70% đá, vớt hết đã ra còn đúng 110ml nước.

Kình Văn : Thôi, lần sau sang Hoàn Kiếm. Ba Đình rõ ràng không phải chốn hò hẹn.

Triều Dương : Highlands Coffee là một phiên bản Starbucks thuần Việt. Có điều, ở Hà Nội thì dù là đéo gì cũng chẳng ăn nổi cách phục vụ.

Kình Văn : Hanoi không có văn hóa café. Nhưng nếu là nơi có đồ ăn uống ngon, phục vụ chân thành thì bỏ tiền đi taxi cũng đáng.

Triều Dương : Ở Hà Nội tôi thấy khả dĩ hơn cả là Tây Hồ và Hoàn Kiếm. Nhưng thôi, địa điểm đẹp mà đéo biết làm dịch vụ thì cũng chỉ như cái chốn bước ra rồi lại bước vào chẳng để lại ấn tượng gì ngoài sự hãm l**. Ông có để ý không ? Mấy nhà hàng, quán nước do các ông đầu bếp Tây làm chủ thường rất chú trọng đến khâu đào tạo nhân viên. Người Hà Nội còn lâu mới bắt kịp dân Tây Cống về văn hóa tiêu dùng cũng như kinh doanh.

Kình Văn : Dịch vụ kém nên Hanoi mới bị xếp vào tình trạng “hậu chiến”. Làm ăn manh mún, chộp giật như này đéo bao giờ ngóc trym lên nổi, nói gì thống trị Á châu như Singapore.

Triều Dương : Hậu quả của việc loại bỏ người Hoa đấy. Không có kỳ phùng địch thủ cạnh tranh nên chẳng có nhu cầu tự cải thiện. Bây giờ, dành chỗ cho khoảng 500K đến 1 triệu dân Hoa thì tôi tin rằng hơn 7 triệu dân Hà Nội sẽ bị họ đắc nhân tâm từ quán nước, trà sữa, ăn vặt… cho đến nhà hàng và đám Việt sẽ phải dẹp tiệm hết.

Kình Văn : Phục vụ kiểu này, ở quận Nhất gọi là phong cách “miệt vườn”, “hai lúa”. Sì phố thì tôi không cần đi mấy quận trung tâm, chỉ ở ngoại ô thôi đã được cung phụng như thượng đế, nhưng nếu vượt sông Saigon sang Bắc thì phục vụ y như hồi chiều, vì ở đó toàn người Việt với nhau thậm chí có những khu toàn dân gốc Bắc. Quán nào cũng lúp xúp, bẩn thỉu, như có bữa ông bạn dẫn tôi vô một quán café võng, có rạch và dừa. Ôi gồi, thum thủm, trong khi nhà vệ sinh còn ngay cạnh đó và ngập cứt. Chủ quán và nhân viên thì túm tụm oánh bài. ai gọi mới thưa, mà phục vụ kiểu nhát gừng y đám Cột Cờ.

Triều Dương : Nhắc lại chỉ thêm bực mình. Bọn CC đó như cc, ngồi gần 5 phút không ai ra hỏi không menu không nước tính 10K một chai nước mới vãi đạn, trong khi ở nhiều quán thì nước và trà là thứ miễn phí.

Kình Văn : Thì cho thấy là lương thấp, mà giá mặt bằng quá cao nên tụi nó làm chiếu lệ cho hết ca rồi về.

Triều Dương : Lương thấp một phần thôi. Không lẽ quán nào ở Hanoi trả lương thấp cũng có đám nhân viên cùi như vậy !?

Kình Văn : Ừ, cả do không được dạy dỗ, nói chung là làm thời vụ.

Triều Dương : Hà Nội cần thay máu cư dân, để toàn đám lưu manh làm ăn chộp giật không bao giờ khá lên được, mà xu hướng là càng ngày người ta càng cau có và ít niềm nở.

Kình Văn : Cuối tuần này cậu rảnh hông ?

Quốc Anh : Không rảnh lắm, có vụ gì à ?

Kình Văn : À, tớ định hẹn cậu để xử bắn vì tội ngông ấy mà.

Quốc Anh : 😅

Kình Văn : Thì muốn rủ rê cậu đi café thôi. Không phải mình tớ, mà có bạn tớ nữa, cậu cũng biết nó đó.

Quốc Anh : Tớ có biết ai đâu. 😄 12 tháng 7 cậu rảnh không, đi xem Đỗ Phương Nhi biểu diễn violin với tớ !? 😀

Kình Văn : Nao tớ chả rảnh, cậu nên hỏi ngược lại.

Quốc Anh : Tớ đợi buổi concert này cả năm rồi.

Kình Văn : Ừ, chắc được, ngoại trừ hôm đó có bão. Thì cuối tuần này đi coffee đã, địa điểm và giờ giấc tùy cậu, coi như tớ mời.

Quốc Anh : Cuối tuần này tớ chưa rảnh mà.

Triều Dương : Nhát địt vãi ra, nói năng dài dòng. Rảnh hay không là do hắn.

Kình Văn : 😖

Triều Dương : Đi dự đại nhạc hội lắm vãi ra. Bảo hắn đổi không khí đi ông.

Kình Văn : Tên này bị ngộ độc nặng, chung quy vẫn là sản phẩm của cái văn hóa propaganda.

Triều Dương : “Đợi buổi concert cả năm” ? MẸ KIẾP, cả đời có bao nhiêu đại nhạc hội sang chảnh thì qua Wien, qua Berlin, Bayreuth mà dự khán cổ điển, opera… có hết.

Kình Văn : Chịu khó đến Wien làm nghề đánh giày, sẽ được coi opera thượng lưu miễn phí. 😏 Phải đi lên từ chân đất như Der Führer ấy.

Triều Dương : Đứa thì suốt ngày sách, đứa thì nhạc, lũ zombie cô hồn ngoài kia thì Nhật Bổn.

Kình Văn : Không thế thì đám đầu nậu sách, nhạc công, doanh nghiệp sẽ đói.

Triều Dương : Xã hội trì trệ thì đám đó mới sống được. Đúng ra cái thời loạn này lại cực kỳ dễ kiếm tiền nếu biết khai thác cái sự bạc nhược, đớn hèn, trì trệ của chúng nó. Cứ chịu khổ thì đời sẽ không bạc đãi mình đâu, đâm đầu vào cái ảo vọng nhất thời có ngày ngã sấp mặt y như Hephaistos bị Zeus cầm chân ném từ trên đỉnh Olympos xuống hạ giới. Ông cũng kệ thằng Ngu Vãi Hàng đi, mời café đéo ra thì cút.

Kình Văn : Đương nhiên, đéo có lần thứ hai đâu.

Triều Dương : Nguyên tắc Vespasianus : Đéo nói nhiều và đừng để bố mày cụt hứng.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

May ???


Kình Văn : Muôn kiểu cầu may trước ngày thi của sĩ tử Huế ~ Dm, bệnh vl.

Triều Dương : Xem chừng trật tự này cũng không còn lý do để tồn tại lâu nữa đâu.

Kình Văn : Đại học Huế cùi bắp mà tụi nó cũng sợ trượt, dm. Cái trò cầu may rẻ rách này là bắt chước tụi Nhật tân tự do.

Triều Dương : Đem cả máy tính ra thắp hương. Mịa !

Kình Văn : Đám này đáng bị trượt vì đầu óc quá ngu. Làm tôi nhớ đến đám ngu dân Do Thái, hàng trăm đứa cố hít lấy chút hơi qua một cái lỗ nhỏ xíu, nhưng tụi Đức đã xả hơi ngạt vô đó, tất cả cùng chết.

Triều Dương : Tất cả đều chết vì danh vọng tiền tài thôi. Học vì bằng, học để kiếm tiền. Đúng cái thời hèn mạt !

Kình Văn : Dm, giờ cung cách khấn vái cũng đặc Nhật. 😝

Triều Dương : Nực cười quá nhỉ !? Ma-zờ phắc-cơ.

Kình Văn : Mấy hạng này đúng nghĩa là nô lệ, vì trong đầu đã sẵn sự thuần phục rồi.

Triều Dương : Địttttttttttttt…

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hội khủng bố


Triều Dương : Mỗi lần ở Mỹ, kiểm tra an ninh là mệt nhất, mặt thằng nào cũng căng. Ông thấy đấy, đi gây chiến khắp nơi nên lúc đéo nào cũng bị soi.

Kình Văn : Dào…

Triều Dương : Có bom nguyên tử cũng không bao giờ diệt được hết khủng bố đâu. Tụi nó vừa là chính trị vừa là công cụ chính trị.

Kình Văn : Dm, Iran chắc đứng sau mọi hoạt động khủng bố trước nay gồi.

Triều Dương : Iran, Saudi, Qatar – Thằng nào cũng nuôi khủng bố. Và Pakistan nuôi Taliban thì sao ?!

Kình Văn : Taliban giờ cùi bỏ mẹ. Nặng tội nhất vẫn là hai thằng Iran và Qatar.

Triều Dương : Mỹ từng nuôi rồi bị nó phản. Dù sao, Taliban đéo rây vào Iran, đánh bom chủ yếu là bọn Sunni thôi. Iran không có nhiều lợi ích ở Saudi, nhưng Qatar, Liban, Filistin và cả Yemen thì có. Nó bảo trì được mặt Đông không bị lũ mọi Pakistan và Afghan phá là ngon lắm rồi. Dm, còn thằng Iraq thì trước giờ vẫn cùi, ngay thời Saddam cũng nát bỏ bu ra.

Kình Văn : Iraq là con đĩ như Nguyễn Văn Hiệu, quan hệ tình dục với đủ hạng Kurus, Alexandros, Guyug, Nasser, Obama…

Triều Dương : Thằng nào nó cũng đưa mông cho thông, hiến đời zai tân… khửa khửa. Thôi kệ thằng đàn bà ấy, sống ảo toàn núp bóng công nghệ để tránh bị công kích. Facebook đúng là công cụ tuyệt vời để chúng nó bộc lộ hết mọi sự cứt đái ra, trong khi Mark chắc éo gì đã dùng FB. Cả thằng bài Nho giáo Phach Ho Nguyen nữa, đéo đẻ ra được chủ thuyết nào thì thôi, luôn dâm ý. Con đĩ vẫn chưa chịu hối cải đâu ! 😤💩

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giai nhân Hà thành tiết lộ về tác giả bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn”


Một ngày cuối tháng 5, tại căn nhà nằm khuất sâu trong con ngõ nhỏ Võ Thị Sáu, Hai Bà Trưng, Hà Nội, chúng tôi có dịp gặp gỡ bà Viên Thị Thuận, năm nay 94 tuổi, một trong những nữ sinh Đồng Khánh thuở nào.

Trường nữ sinh Đồng Khánh – Hà Nội (College de Jeunes Filles) được thành lập năm 1917, nay là trường THCS Trưng Vương – Hà Nội, là ngôi trường duy nhất của miền Bắc dành riêng cho nữ sinh tới cấp trung học.

Ngôi trường được xây dựng vào những thập niên đầu thế kỷ 20, khi vấn đề nữ quyền đang gặp nhiều rào cản của tư tưởng phong kiến.

Từ đây, nhiều tiểu thư khuê các nhanh chóng bước ra khỏi chốn “màn che trướng rủ” để nhập cuộc với thời đại, trở thành những nữ sinh Đồng Khánh có tiếng duyên dáng và nết na.

Trong số họ có rất nhiều người là bậc kỳ nữ tài hoa sau này, như giáo sư Lê Thi (Dương Thị Thoa) con gái GS Dương Quảng Hàm, nhà giáo Hoàng Xuân Sính – nữ tiến sĩ toán học đầu tiên ở Việt Nam…

Bên cạnh đó, trường Đồng Khánh còn được nhiều người biết đến là ngôi trường của những giai nhân…

Ngôi trường của những giai nhân

Trong tâm trí người Hà Nội xưa, trường nữ sinh Đồng Khánh nổi tiếng với những cô học trò xinh đẹp đầy mộng mơ, hồn thiên thướt tha trong tà áo dài đã trở thành một miền kí ức khó phai.

Một ngày cuối tháng 5, tại căn nhà nằm khuất sâu trong con ngõ nhỏ Võ Thị Sáu, Hai Bà Trưng, Hà Nội, chúng tôi có dịp gặp gỡ bà Viên Thị Thuận, năm nay 94 tuổi, một trong những nữ sinh Đồng Khánh thuở nào.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Bà Viên Thị Thuận. Ảnh: Diệu Bình

Thời gian dẫu nhuốm màu tuổi tác, nhưng vẻ quý phái, thanh tao của giai nhân Hà thành ngày đó vẫn toát ra từ người đàn bà ở tuổi cửu thập cổ lai hy này.

Bằng chất giọng nhỏ nhẹ với phong thái đoan trang, bà Thuận kể: “Muốn vào trường Đồng Khánh học, các học trò phải vượt qua các kỳ thi gắt gao, chỉ ai thực sự học giỏi mới đỗ được vào trường Đồng Khánh”.

Theo bà Thuận, ngày xưa nữ sinh Đồng Khánh được học toàn diện, họ không chỉ được dạy văn hóa, dạy tiếng Pháp mà còn được dạy nữ công gia chánh, hát, đàn piano, thể dục thể thao.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Lớp của bà Viên Thị Thuận khóa 1934 – 1942. Ảnh: Nguyễn Lân Bình cung cấp

Bên cạnh đó, trường còn dạy thêu thùa may vá, cách tắm và chăm sóc cho trẻ sơ sinh, cách chi tiêu sao cho hợp lý bằng cách phân loại ra tiền điện, tiền nước, tiền ăn…

Ngày đó, nữ sinh Đồng Khánh nổi tiếng không chỉ thông minh, xinh đẹp mà còn hết sức nết na thuỳ mị. Ai cũng dịu dàng đài các, rất đỗi đa cảm nhưng vô cùng kín đáo, tế nhị. Dù có thích ai họ cũng chỉ giữ kín trong lòng hoặc gửi gắm vào những trang lưu bút.

Cựu nữ sinh Đồng Khánh cho biết: “Ngày đó cuộc sống của chúng tôi nói riêng và các tiểu thư đương thời nói chung rất lãng mạn. Chúng tôi thường đọc thơ và chép thơ vào những quyển lưu bút”.

Một cô bạn cùng lớp bà Thuận, so với các bạn có phần cá tính, mạnh mẽ hơn nhưng tâm hồn cũng không kém phần lãng mạn, cô là con gái một bác sĩ.

Cô bạn này có tình cảm với thầy giáo dạy thể thao người Pháp, đẹp trai và phong độ. Bị các bạn trong lớp phát hiện, trêu đùa, cô thường hay ngượng ngùng.

Rồi mối tình đơn phương đó cũng sớm kết thúc khi thấy giáo kết hôn cùng người phụ nữ khác. Còn cô thì gửi nỗi buồn da diết của mối tình đầu tan vỡ vào những quyển sổ lưu bút.

Bà Viên Thị Thuận cho biết thêm, các nữ sinh Đồng Khánh thường mặc áo dài thướt tha, thả mái tóc dài mượt, gọn gẽ đến trường.

Đặc biệt, theo nội quy nhà trường, không ai được phép trang điểm khi đi học. Thế mà các nữ sinh Đồng Khánh lại rất đẹp, đẹp đến hút hồn khiến bao trái tim nam sinh các trường THPT, ĐH phải si mê, ngơ ngẩn.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Trang lưu bút bà Thuận viết cho người bạn học ở trường Đồng Khánh. Ảnh Nguyễn Lân Bình cung cấp

Theo đó nam nữ học riêng, buổi chiều tan học, nam sinh từ các trường khác thường mon men đến cổng trường Đồng Khánh, đứng ngắm, nhìn trộm từ xa lúc các cô gái tan học về. Hầu như chàng trai nào cũng mơ được làm quen với một nữ sinh Đồng Khánh.

Họ coi đó là niềm hãnh diện, tự hào để khoe với bạn bè, nhưng điều này quả là chuyện khó, bởi mấy nữ sinh Đồng Khánh luôn lạnh như băng, thâm trầm như biển sâu. Với họ nữ sinh Đồng Khánh luôn là… một ẩn số.

Giai nhân tiết lộ sự thật về tác giả bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn”

Bà Thuận cho biết, học sinh nữ từ các tỉnh miền Bắc về đây học tập, phần lớn là con gái gia đình trung lưu, có địa vị trong xã hội. Vào thời gian bà Thuận học năm 3 ở trường Đồng Khánh, có người bạn rất xinh đẹp, tên là Phạm Thị Lý (SN 1922, quê ở Phủ Lý).

Người bạn này của bà được mệnh danh là hoa khôi trường Đồng Khánh, xinh đẹp, thông minh nhưng gia đình muốn bà lấy một người chồng bà không có tình cảm. Vốn có tâm hồn đa sầu, đa cảm nên khi phải lấy người mình không yêu, bà rất buồn bã.

Bà Viên Thị Thuận chia sẻ: “Cũng có thể trong lòng bà ấy đã có ý trung nhân nào khác nhưng ở thời kỳ nữ quyền vừa bắt đầu những bước đi đầu tiên, vẫn mang nặng tư tưởng phong kiến thì việc dành tình cảm cho người con trai nào đó, dẫu “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” là điều không thể. Nên khi phải về lấy chồng bà ấy rất buồn… Trước khi lấy chồng, bà Phạm Thị Lý đã sáng tác bài thơ ‘Hai sắc hoa ti gôn’ gửi đăng báo bằng bút danh TTKH, với mục đích giấu tên.

Bà không ngờ được bài thơ mình sáng tác trong cái giây phút ngẫu hứng lại trở nên nổi tiếng cho đến ngày nay. Hôm đó, bà Lý cùng tôi đến tòa soạn gửi bài thơ rồi đi thẳng nên chẳng ai tìm được tác giả”.

Bà Thuận cũng cho biết thêm: “Trước khi gửi đăng báo, bà Lý từng đọc cho các bạn trong lớp nghe…”.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Bà Thuận lần giở những bức ảnh cũ lưu trên ipad. Ảnh: Diệu Bình

Sau này, rất nhiều giả thiết được đưa ra để xác định tác giả thực sự nhưng đều dừng lại ở mức độ nghi vấn, vì tác giả bài thơ chưa bao giờ lên tiếng xác nhận.

Hình như, dù là cuộc hôn nhân “ép buộc” nhưng cuộc đời bà lại vô cùng hạnh phúc. Có thể vì thế, những cảm xúc đầu đời cùng bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn” được bà Lý cất gọn trong kí ức.

Vợ chồng bà sinh được 10 người con, sau này bà theo chồng sang Mỹ định cư và mất ở tuổi 80. Và, tác giả của một bài thơ nổi tiếng giờ vẫn là bí ẩn trong văn đàn.

Một nữ sinh nổi tiếng khác của trường Đồng Khánh, không thể không nhắc đến là GS Lê Thi tên thật là Dương Thị Thoa, con gái của cố GS Dương Quảng Hàm.

Bà cùng các anh chị em được cha mẹ cho ăn học tử tế ngay từ khi còn nhỏ. Bà chính là một trong hai nữ sinh đã kéo cờ trong ngày độc lập đầu tiên tại Quảng trường Ba Đình lịch sử ngày 2/9/1945.

Gần 80 năm đã trôi qua, nữ sinh trường Đồng Khánh cùng khóa bà Thuận chỉ còn lại vài người. Nhưng mỗi dịp có cơ hội gặp gỡ, họ vẫn tranh thủ ngồi lại hàn huyên và ôn lại những kỉ niệm vàng son thủa nào…

Vào thời gian bà Thuận học năm 3 ở trường Đồng Khánh, có người bạn rất xinh đẹp, tên là Phạm Thị Sứ (SN 1922, quê ở Phủ Lý).

Gia đình muốn bà lấy một người chồng bà không có tình cảm. Vốn có tâm hồn đa sầu, đa cảm nên khi phải lấy người mình không yêu, bà rất buồn bã.

Trước khi về lấy chồng, ngày chia tay các bạn, bà bịn rịn hồi lâu rồi đọc bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn” để bày tỏ nỗi niềm của mình về một cuộc hôn nhân không có tình yêu.

Dù là cuộc hôn nhân qua mai mối nhưng dường như cuộc đời bà Sứ lại vô cùng hạnh phúc. Vợ chồng bà sinh được 10 người con, sau này bà theo chồng sang Mỹ định cư và mất ở tuổi 80.

Categories: ♥♥ Văn chương chí | %(count) bình luận

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: