Si nhân thuyết mộng


Cali năm nay mưa nhiều, qua cầu thấy con sông nước tràn đầy, ngập bờ hai bên. Trong thơ từ cổ điển có khá nhiều danh cú nói đến sông nước mùa xuân. Như câu nổi tiếng của Nam Đường hậu chủ Lý Dục :

問君能有幾多愁,Vấn quân năng hữu kỷ đa sâu,
恰似一江春水向東流。Cáp tự nhất giang xuân thủy hướng Đông lưu.

Hỏi lòng chàng có thể có được bao nhiêu sầu,
Đáp rằng đầy như một dòng sông xuân chảy hướng về Đông.

Hoặc như Tần Quán nói mạnh hơn :

便做春江都是淚,Tiện tố xuân giang đô thị lệ,
流不盡許多愁。Lưu bất tận hứa đa sầu.

Cho dù cả dòng sông mùa xuân biến thành lệ,
Cũng trôi chẳng hết bấy nhiêu sầu.

潮滿春江圖 (唐寅)

Thơ ca trung đại An Nam cũng thấy nhắc đến hai chữ “sông xuân” (春江). Như của Lê Quýnh, một trung thần nhà Lê kháng Tây Sơn, có câu :

誰將一掬春江水,Thùy tương nhất cúc xuân giang thủy,
為洗山河萬里腥。Vị tẩy sơn hà vạn lý tinh.

Ai sẽ vốc lấy nước sông xuân,
Rửa sạch vạn dặm sơn hà khỏi giống hôi tanh.

Năm nay về Cali, tận mục sở thị con sông xuân tràn đây, nghĩ đến cảnh giới trong những câu thơ trên thật là thấy sống động hơn nhiều.

Thế mà chiều hôm qua, ngủ gà ngủ gật, chợt có giấc mơ khá dễ thương : Trong mơ thấy dắt tay một đứa bé, cùng nhau tựa bên hiên, xa ngắm con sông tràn đầy, cả hai đều mặc áo dài đen, trên đầu vấn khăn. Tôi nhìn ra phía xa mà nói : Từ khúc của Nam Đường trung chủ Lý Cảnh có đoạn rằng :

菡萏香銷翠葉殘,Hạm đạm hương tiêu thúy diệp tàn,
西風愁起綠波間。Tây phong sầu khởi lục ba gian.
還與韶光共憔悴,Hoàn dữ thiều quang cộng tiều tụy,
不堪看。Bất kham khan.

Hương nhạt sen phai lá lục tàn,
Gió thu sầu gợn sóng hồ lan.
Cùng bóng thiều quang chung ảm đạm,
Ngắm khôn đang.

Con thấy thế nào ? Tại sao đứng trước cảnh ấy mà không nỡ nhìn ?

Đứa bé đáp : Dạ, con không biết !

Tôi cười, cúi xuống âu yếm nhìn đứa bé mà nói : Thế con trai đã học tới sách Mạnh Tử chưa ?

Đứa bé đáp : Dạ chưa !

Tôi lại đứng lên thẳng nhìn xa xa về đâu đó, bắt đầu giảng bằng giọng nghiêm : Thầy Mạnh nói – Quân tử chi ư cầm thú dã, kiến kỳ sinh, bất nhẫn kiến kỳ tử. Lòng nhân của bậc quân tử đối với chim muông là như thế đấy. Huống chi hoa cỏ cũng là loài có sinh có tử, cho nên đã thấy cái rực rỡ cái tươi đẹp của chúng, lại không nỡ nhìn cái tiều tụy cái tàn tạ của chúng vậy. Con thấy đó, làm thơ văn hay, trước hết cũng phải có lòng nhân, cũng phải học lấy từ sách thánh hiền.

Chợt tỉnh dậy, không biết bao giờ giấc mơ đó sẽ trở thành hiện thực nhỉ ? Trong mơ mà vẫn lảm nhảm thơ từ, sắp tẩu hỏa nhập ma rồi !

【Trách-am Nguyễn-thụy-Đan】

Advertisements
Categories: ☺ TÙNG THOẠI | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: