Nhuộm một đời vàng những đam mê


Long Vân : Mạng normal rồi ông ạ. (>”<)

Triều Dương : Ngon !

Long Vân : Mje, chỉ như là nghỉ dưỡng sức thôi. 2-3 tháng nữa hoặc gần hơn chắc lại thế thôi, chừng nào chế độ còn lung lay.

Triều Dương : Phải chịu thôi. Mình đâu có kiểm soát được mạng ? Dm, mạng chậm là ức chế lắm.

Long Vân : Sống ở xứ độc tài cực kỳ tốn kém. (>”<) 100 người chen nhau trong cái hộp nhỏ, ai có thật nhiều sức và tiền thì mới thở nổi.

Triều Dương : (@~@) Ở vào cái buổi giao thời, thằng nào may mắn và có cơ hội thì cũng éo phải cố nhiều, tự dưng vớ bở. Dm, mà mạng chỗ tôi có sửa đéo đâu, tăng tiền nhà mà éo chịu sửa mạng.

Long Vân : Thì chỉ có cách là nâng tốc độ lên thôi !

Triều Dương : Còn bảo ký hợp đồng rồi đéo thay nhà mạng được.

Long Vân : Kinh doanh là thế mà.

Triều Dương : Thì gọi đến sửa thôi. Mà dm gia đình bên garage dùng rõ nhiều ra, dm xem cả Youtube trên TV, dù nhà đã 5 người dùng chung rồi. Ghét vl !

Long Vân : Thế do quá đông người.

Triều Dương : Sống chỉ nghĩ đến mình. So vs hồi tôi ở Hà Lan thì bên đó làm dịch vụ còn tốt hơn. Mạng chậm thì phản ánh vs chủ biệt thự là ông ta cho người lên sửa, dù nhà đó cũng phải lắp máy chủ luôn tại chỗ, hơn mấy chục mạng du học sinh mà ông ! Bên Mỹ càng ngày có kiểu thích ăn nhiều tiền nhưng đéo muốn bỏ công, dân Mỹ và đám nhập cư cảm giác ngày một mọi rợ, đéo có tinh thần nghĩa hiệp đàng hoàng gì hết.

Long Vân : 😚

Triều Dương : Tôi ghét nhất kiểu nói mồm nhưng đéo thực tâm giúp, lại còn nửa vời nữa. Đối vs người Việt giúp nhau chỉ mang tính đãi bôi hay sao í !

Long Vân : Hên xui lắm ông ơi ! Thân phận ở trọ là vậy.

Triều Dương : Cảm giác từng hành động đéo nghiêm túc như lời nói.

Long Vân : Haizz ~ Tự dưng cảm thấy chán tất cả mọi thứ trên đời.

Triều Dương : Tôi cũng đâu khá hơn ? Cảm thấy bất lực mà vẫn phải gượng dậy tiếp tục sống còn.

Long Vân : Từ lâu tôi có ý định dựng một cái từ đường, bên ngoài có sân vườn và hồ bán nguyệt, cho chi họ nhà tôi. Tức là những người được sinh ra bởi ông bà nội tôi ấy. Nhưng mơ ước là thế, chả biết bao giờ có đủ tiền. Đất quê thì rẻ, nhưng xây cất mới tốn kém.

Triều Dương : (y) Ý tưởng hay đấy ông. Tôi rất thích không gian gia viên kiểu ấy !

Long Vân : Thì thờ phụng là một nhẽ, nhưng quan trọng là nối kết anh em họ hàng, vì con người ta chỉ cảm thấy gần gũi nhau khi nghĩ tới tổ tiên thôi. Bác tôi có 2 trai 2 gái, nhưng mà được đền bù đất làm đường xong thì chỉ xây cao nhà lên thôi, phá hết cảnh quan cũ để làm cửa hàng, cực phí. Sau này mà có tiền xây được từ đường hoặc cái gì đại loại thế, tôi phải rước ông về như thượng khách, rồi tụi mình chén tạc chén thù. Hai bên nội ngoại có mỗi tôi học văn mà. Dm, đéo có văn chương, tôi nghĩ tình bạn của tụi mình kết thúc lâu rồi, và cả ông với FA nữa. Nói vậy chớ tôi có cảm giác ông và hắn còn duyên nợ lâu lắm.

Triều Dương : (^_^) Mje, đúng chỗ ngứa. FA thì kệ hắn thôi, chính ra hắn cũng đơn độc bỏ bu, được mấy người hiểu đâu ? Nhưng trước mắt cứ nỗ lực đi, tụi mình dù thăng trầm ra sao thì vẫn cần có một không gian riêng cho những thứ thi vị.

Long Vân : Dm, sống thanh thản giờ khó lắm, ít nhất thì đừng để bị phát điên vì mấy thứ không đáng.

Triều Dương : Uh… Haizzz ~

Long Vân : Hồi xưa coi Mùa lá rụng mỗi chiều Chúa Nhật, thấy nhạt. Căn bản hồi đó cuộc sống êm đềm quá, nay sống hối hả âu lo nhiều thì coi thấm thía kinh khủng.

Triều Dương : Giờ xem lại mới thấm.

Long Vân : Haizz !

Triều Dương : Ầy, trước tôi cũng nghĩ nó quá lý tưởng và phi thực tế. Đúng là, một tác phẩm để hiểu được giá trị có khi phải mất chục năm.

Long Vân : Ông tìm bức thư của nhân vật Cừ gởi ba ấy ! Bức đó trên phim bị cắt xén nhiều, nhưng trong sách viết sâu hơn, trên phim không phải bị cắt do kiểm duyệt mà là cho phù hợp với kịch bản.

Triều Dương : Uh… Để tôi tìm.

Long Vân : Cuốn Mùa lá rụng trong vườn tôi đã đọc đâu ? Nhưng thằng bạn đồng liêu bảo bức thư đó là đoạn hay nhất, lần trước tôi cũng coi qua rồi. Khó tin là nó được viết từ 1985, trước cả khi có chính sách đổi mới. Cuốn này hồi đó gây bão dư luận mà, giờ thì được coi là bản cáo trạng của thời đầu mở cửa.

Triều Dương : Giờ thì tất cả những gì trải qua sau thời hội nhập diễn ra không khác gì trong phim, thậm chí cay đắng hơn.

Long Vân : Ông có nhận thấy vốn chữ Hán lúc đó còn đậm không ?

Triều Dương : Có chứ !

Long Vân : Thời ấy họ dùng rất linh hoạt chớ không gượng ép như bây giờ. Càng lúc bi kịch xã hội càng dâng cao ông ạ, nếu so với các thập niên trước thì nay còn thảm hơn. Nhưng đéo có thằng nào con nào đủ tài để vạch ra bản cáo trạng cho thời đại, cả xã hội im lặng trước bất công một cách đáng sợ.

Triều Dương : Ông cũng hơi giống ông Đông trong phim đấy ! Trừ cái khoản vô tư ít nghĩ thôi, nhưng đã quyết thì làm không nói nhiều, cũng bị bà vợ cằn nhằn không lo nuôi thân. =)) Mỗi nhân vật trong phim đều là hiện thân cho những mảnh đời tôi đã gặp và nghe kể, thậm chí còn có ý nghĩa phản tỉnh (self-reflection dịch qua từ Hán Hòa). Thêm một câu nữa này ông : “Trong cái dở thì phải chọn cái ít dở hơn”. Có vẻ như bao lâu nay không mấy ai còn nhắc nhớ đến câu cửa miệng ấy nữa. Haizzz ~ Càng xem càng thấm ông à, làm tôi cũng trăn trở. Công nhận cái văn hóa làng xã mà ngày một hủ bại đấy ông. Chính ra quyết định vào SG của ông là đúng đắn !

Góc phố (Phạm Bình Chương)

Thưa ba!

Con có thư này về cho ba và các anh chị trong nhà từ đất nước Canada xa xôi. Trước hết, con có hai điều xin với ba : Thứ nhất, con vẫn đặt mình ở vị trí là đứa con của ba, dù là đứa con hư, đáng bị nguyền rủa, khước từ; thứ hai, con mong ba tuổi già sức yếu và các anh chị dẫu có bận rộn và ghét bỏ con thế nào cũng sẽ đọc kĩ hết lá thư của con, một lá thư dài và lá thư cuối cùng của con.

Ba kính yêu, giờ đây con mới hiểu ra nhiều điều giản dị, khi con thắp ngọn nến trong cái đêm ba mươi Tết ở xứ sở xa lạ này. Tết ở đây, không có hoa đào, pháo đỏ, bánh chưng xanh. Tết chỉ đến với lòng con lúc này đang dửng dưng hiu quạnh và gợi con nhớ đến gia đình.

Con nhớ đến gia đình ta. Con đã sống ở nhiều gia đình bạn bè trong những ngày lang thang. Mỗi gia đình có một nề nếp riêng, một kiểu cách quan hệ riêng. Nói ví dụ, có những gia đình mâm cơm bưng lên, ai có mặt thì ăn, ai chưa về thì ăn sau trong khi ở gia đình ta thì khác. “Ngày có hai bữa cơm sum họp”. Ba nói vậy và coi những cái quy định ấy là nền nếp văn hóa (Thú thật lúc đói hoa cả mắt mà phải chờ chực ở mâm cơm, con rất oán ba ; lớn hơn, con cho ba là cổ hủ). Con đã thấy ba cố gắng duy trì cái nền nếp có trăm ngàn điều nhỏ nhặt ấy mà cốt lõi là xây dựng một gia đình hoà thuận, trên kính dưới nhường, trọng nghĩa khinh tài, hướng về sự phát triển đạo đức tinh thần là chủ yếu…

Con đã được sống trong cái nền nếp đó với tất cả những sung sướng và phiền hà do nó gây ra, cũng như con được hưởng tình thương yêu và sự hà khắc – yêu cho vọt – của ba mẹ.

Thật sự đã có lúc con phát ngán lên được vì có dạo gần như bữa cơm nào ba cũng rơm rớm nước mắt nói: khổ, ông nội các con ngày xưa bắt đắc chí, một bận đi móc cua, móc phải hang rắn, bị rắn cắn chết. Bữa cơm thật là cực hình. Thôi thì đủ hết các lời răn dạy. Cầm bát phải thanh tao. Gắp thức ăn mà đút tỏm ngay vào mồm là thô lỗ. Hết cơm, ôm cái bát không, chờ mẹ và xong, ngước lên, nhỏ nhẻ với vẻ van nài : “Con xin mẹ bát cơm ạ”. Và khi đưa cả hai bàn tay kính cẩn nhận bát cơm thì không được quên “Con cảm ơn mẹ ạ”. Đầu bữa, cuối bữa, mời và vô phép cơm thì mới thật là lê thê, rắc rối làm sao…

Cơm trưa xong, nhất thiết phải đi ngủ trưa. Vì những cây ổi cây nhãn ngoài vườn, con khốn khổ với cái quy định ác nghiệt này. Vào ngủ, Cần nằm với mẹ, con nằm cạnh ba. “Đưa tay đây, nhắm mắt vào”. Đến bây giờ con vẫn còn cái cảm giác nóng ấm trong bàn tay ba giữ chặt. Lúc đó, con nghĩ, nó như cái còng số tám vậy.

Tất cả đều thành quy phạm. Nhất là trong các mối quan hệ. Trên bảo sao, dưới phải nghe vậy. Cấm cãi. Cấm làu bàu. “Người ta mắng chửi mày là mong cho đời mày sáng sủa lên, vậy mặt mày phải tươi tỉnh lên chứ! Lại còn khóc, còn nấc à? Có câm ngay không?” Mẹ nói vậy, thật sự tin ở điều mình nói là chân lí. Còn con thì lúc đó không tin điều ấy là đúng. Mãi mãi con không quên cái ngón tay trỏ của ba dư dứ vào trán con rồi bất thình lình giúi một cái làm đau thắt tim con, đồng thời với tiếng rít qua kẽ răng: Ai cho phép mày cãi? Đó là lúc ba bình tĩnh. Còn khi bất thường thì là một cái bạt tai ê ẩm mặt mày.

Với mẹ thì có quy củ hơn : “Lên giường kia nằm xuống. Lần sau còn hút thuốc lá nữa thì mấy roi. Mười hử ? Bây giờ mẹ đánh năm, còn nợ năm nhé !”. Cái roi mây dẻo mềm quất vun vút, đau quắn đít. Đau thì sẽ khỏi nhưng nhục nhã thì lưu lại mãi trong tâm khảm khi con đã vào tuổi thiếu niên. Và có lần con đã tự hỏi : “Ta phạm một trọng tội hay sao mà đến nông nỗi ấy ?”. Thôi, con sẽ trở lại vấn đề này ở đoạn thư dưới.

Cái lối trừng phạt căn cứ theo những quy phạm của ba mẹ ấy để lại di chứng rất lâu. Sau này, một chuyện nực cười xảy ra, ông sĩ quan Đông về nghỉ phép, lúc ấy đã hơn bốn chục tuổi đầu mà cũng bị bà mẹ nọc ra quất roi, chỉ vì ông đã tỏ ra nghe vợ chứ không nghe lời mẹ. Người ta bảo đó là tuổi già dở người, trái nết báo hiệu cụ sắp quy tiên. Nhưng con thì cho rằng : Hài kịch ấy là sự tiếp tục truyền thống đạo đức vừa hay vừa dở của gia đình ta.

Trốn học, lười biếng, chữ xấu, ăn nói hỗn láo hay đánh nhau, hay trèo cây… con là đứa con đã chịu đủ các hình phạt nghiêm khắc của ba mẹ. Chuyện thì nhiều. Nhưng con nhớ nhất là chuyện này.

Một ông bạn nào đó đi công tác ở nước ngoài về tới chơi với ba. Hôm sau ông đến báo : Ông mất cái đồng hồ quý ở buồng ba. Buồng ấy chỉ có ba và con. Thế là kẻ hứng chịu trận đòn lôi đình là con. Thật là một trận thừa chết, thiếu sống. “Nhà này không có nòi giống đó”. Mẹ tuyên bố vậy, còn ba thì tái mét mặt mày, hổn hển dúi ngón tay trỏ vào trán con khi con lổm cổm bò dậy từ cái giường chịu đòn : “Mày đi đâu thì đi ! Bao giờ nên người hãy về gặp tao”.

Dạo đó con mười ba tuổi. Vâng, con quả là đứa bé hư nhất nhà. Không chăm chỉ thông minh như anh Luận, như em Cần, không đường hoàng đĩnh đạc như anh Đông.

Con đáng bị trừng phạt. Nhưng, sau cái trận đòn đồng hồ kinh khủng ấy, thì con tự hỏi : Ta không ăn cắp, nhưng giả sử ta có lấy cái đồng hồ ấy, thì chẳng lẽ chỉ vì cái đồng hồ mà ta bị vùi dập đến nhục nhã như thế? Ừ thì ta hư. Nhưng có nghĩa lí quái gì một việc cỏn con như ăn vụng quả trứng của thằng Dư, không thuộc bài, đấm thằng bạn ? Chúng là quái gì mà khiến ta bị đánh bị chửi đến khốn khổ khốn nạn vậy !

“Đạo đức giả cả thôi, mày ạ”. Một thằng bạn lớn tuổi của con vì tội lỗi gì đó bị tù, ở tù ra, bảo con vậy. Con muốn nhảy lên, ôm hôn nó đã đã tổng kết ra cái điều con đang muốn tìm. Phải, đạo đức giả cả thôi. Người ta đánh mi vì sợ mang tiếng với ông mất đồng hồ. Người ta bắt ne bắt nẹt mi để giữ gìn danh giá một gia đình trí thức. Bóc trần ra, mọi người chỉ vì mình cả thôi. Con đã nghĩ và sống thế suốt từ tuổi mười ba đến tuổi mười tám.

Hết lớp mười, con thi trượt, nhưng con trúng tuyển bộ đội. Những năm tháng sống đời bộ đội có lẽ là những năm tháng đẹp nhất đời con, dẫu rằng con vẫn bị phàn nàn nhiều lắm. Thực sự có lúc con tưởng như đã thoát khỏi những quan niệm độc hại đã làm con trở nên ích kỉ từ hồi thiếu niên. Nhưng, hằn học lại trở lại lòng con ít lâu sau. Cần học sau con hai năm. Nó là đứa con có thiên tư. Nó thi học sinh giỏi toàn quốc và được chọn ra nước ngoài học tập. Con có so sánh buổi gia đình tiễn con nhập ngũ và buổi đưa Cần đi ra nước ngoài! Ôi! Người ta chỉ quý trọng kẻ nào đem lại lợi ích, danh vọng cho người ta thôi! Con đóng quân ở Ninh Bình, chưa tham chiến. Buồn vui lộn xộn. Và càng đinh ninh về sự vô nghĩa lí của cái gọi là đạo đức. Vậy thì hãy chăm lo cho riêng mình đi. Thư viết cho ba mẹ, phải kêu khổ mạnh vào, cốt tróc cho được nhiều tiền là được. Và tuổi trẻ thì cứ tự do tuỳ hứng, vì có gì là thiêng liêng đâu. Một năm sau con có con với một cô công nhân dệt chiếu cói của công trường. Thì cũng có gì là quan trọng nhỉ. Ra mặt trận, nhận một viên đạn, thế là xong. Hơn nữa, chuyện sinh hoạt vặt vãnh thôi. Ai chẳng vì mình! Năm 1976, vì một án kỉ luật, con phải ra khỏi bộ đội. Con rẽ qua nông trường nọ. Tội gì mà phải tìm nơi nương tựa ở đâu. Ít lâu sau, con có thêm một đứa con nữa với cô thợ dệt chiếu – cũng có gì là quan trọng? Rồi sau đó con về Hà Nội và được anh Luận giúp đỡ, được đi học công nhân nguội ở nước ngoài. Một năm sau con về nước, như ba đã biết. Đó là những ngày phức tạp, rối rắm nhất trong đời con. Con phải nói ngay điều này, không lại có sự ngộ nhận: nước ngoài không phải là nơi làm hỏng người ta đâu. Kẻ hư hỏng chẳng qua là vì trong người đã có sẵn cái mầm hư hỏng từ lâu rồi mà thôi.

Con đã có cái mầm đó, con vốn coi thường tất cả những giá trị tinh thần cao quý, thiêng liêng. Ba, anh Đông, anh Luận thì lại coi giá trị tinh thần là tất cả. Con vốn hằn học. Con đối lập với gia đình. Và con quyết sống theo logic của con!

Lúc đó, Ngọc Liên xuất hiện và dần dà trở thành yếu tố quan trọng quyết định bước ngoặt của đời con. Điều rắc rối là quan hệ của cô dệt chiếu với con. Cái phút buông thả, kệ sự đời, không ngờ lại gây tai hoạ đeo đẳng đời con. Ngọc Liên cũng có tâm trạng như con. Chồng Liên, cán bộ về hưu kiếm ăn bằng nghề buôn gà, nghiện ngập. Liên bị ép gả, không yêu hắn, thậm chí căm hờn hắn. Chúng con dan díu, liên minh với nhau trong bế tắc. Giải thoát bằng con đường nào? Sống nghèo nàn, bị ràng buộc trong quan hệ với cô dệt chiếu thì không có gan. Vả lại, từ trong quan niệm đã coi đạo đức là con số không vô nghĩa rồi còn gì. Cái gì hợp với mình, cái đó là đạo đức. Vậy thôi!

Thế là con và Ngọc Liên quyết định!

Trời, thế là bắt đầu một cơn ác mộng kéo dài cho tới tận hôm nay.

Chúng con trốn chui trốn lủi, rồi đóng tiền, lên tàu ở một bờ biển phía cực Nam đất nước. Thật khốn nạn! Lên tàu rồi mới biết bị lừa. Tàu cũ. Chạy được hơn một ngày trời đã cạn dầu. Và hết nước ngọt. Trời! Chỉ còn biết phó mặc đời cho sóng bể. Trẻ con lả vì khát. Người lớn điên vì khát. Thôi thì liều, cứ nước biển mà nốc. Cồn cào, khát lại càng khủng khiếp hơn. Rồi cái ăn hết. Hơn hai chục con người, bới lục từ cọng rau tới thanh gỗ mục để nhét vào mồm cho dạ dày đỡ lép.

Màn đêm buông xuống mới thật kinh khủng! Xung quanh là vực thẳm. Trên tàu hai chục xác người lử lả. Rồi bỗng nhiên có người la hoảng: Tàu thủng rồi. Thế là dù có sắp chết cũng phải vùng dậy tát nước, bịt lỗ thủng. Có người chết ngất tại chỗ. Hôm sau hai đứa trẻ ỉa chảy chết. Mẹ chúng ôm chúng, không còn hơi để khóc, cũng không dám rời con. Cuối cùng, con chết khô, đành phải thả nó xuống biển. Vừa tới nước, cá mập lao tới liền.

Ngày thứ năm, trời vừa sáng, thấy một chấm đen ở chân trời, có người kêu: Có tàu tới cứu ta rồi! Mọi người bò dậy, thều thào reo. Con và Liên nhìn nhau sung sướng.

Nhưng nhảy xuống tàu là bảy thằng Thái Lan trần trùng trục, xăm đầy ngực hình đàn bà lõa thể. Chúng túm lấy Liên và hai cô gái nữa. Con phát điên lên vì nghe thấy tiếng kêu gào tuyệt vọng của Liên. Thôi, con không dám kể lại cảnh nhục nhã đau đớn ấy nữa, dẫu rằng cảnh đó diễn ra không chỉ một lần.

Tới đây con đã có thể kết thúc thư được rồi. Lập luận là đủ dẫn chứng. Nhưng ba và các anh chị cứ để con nói tiếp ít câu nữa thôi. Cuối cùng con đã tới xứ sở con định tới. Nhưng tới nơi rồi thì mới biết đấy không phải nơi mình định tới.

Xứ sở ta định tới là nơi nào?

Con và Liên đều rối loạn cả.

Xa rời những tiêu chuẩn đạo đức, con người thành thú dữ tàn bạo ngay. Đó là điều giờ đây con mới hiểu.

Ba ơi, giờ đây nghĩ lại những bực dọc, oán giận thuở nhỏ của con với ba mẹ, gia đình, con muốn khóc. So sánh điều kiện vật chất giữa con và ba hiện nay thì ba không bằng. Nhưng so sự hà khắc của ba để giữ gìn luân lí cho con với sự tự do ở đây, thì cho con chọn sự hà khắc ở ba.

Con sống ở một trại tị nạn. Công việc là xúc tuyết, đổ xăng nhớt. Lương đủ sống. Nhưng bây giờ mới tỉnh ra cái điều con vẫn bảo là đạo đức giả: làm kẻ nô lệ dẫu có đeo đầy vàng thì cũng vẫn nhục. Chính là một thằng lính nguỵ đã ngạc nhiên khi biết con đã là lính trung đoàn 95B, sư 7, đánh Xuân Lộc hồi 1975. Nó bảo con: “Tôi tưởng chỉ có bọn tôi quen làm nô bộc cho kẻ khác mới đi di tản thôi chớ!”. Con run hết cả người lên.

Con đã đánh mất cái quý giá lắm! Ngọn nến đêm 30 Tết gọi con về kỉ niệm xưa. Mỗi người chỉ có thể thuộc về một dân tộc nhất định, từ trong tâm hồn. Con người sống có hai nhu cầu: Vật chất và tinh thần. Phá bỏ đạo đức thì gặp ngay hung bạo. Khinh rẻ giá trị tinh thần thì đời trống rỗng, hoang tàn. Đọc báo Mỹ thấy nhan nhản tin người tự tử vì thấy đời phi lí. Vừa rồi, báo Mỹ đưa tin, tám trăm thằng thanh niên Mỹ, con nhà khá giả, hẹn nhau đến một hòn đảo, cùng uống thuốc độc tự tử.

Thưa ba, con nói lộn xộn quá. Con không hiểu đã làm sáng tỏ ý của con chưa. Con đã oán giận một cái gì đó, cay cú một cái gì đó. Rồi lại ước ao một cái gì đó. Bây giờ thì vỡ mộng, phản tỉnh với cái ước ao, tiếc nuối cái đã oán giận, cay cú.

Con đã thất vọng hoàn toàn. Liên đi làm điếm, chuyện này cay đắng với tâm lí người có lương tâm thì ở đây nhiều kẻ cho là bình thường. May thay, ở con vẫn còn chút ít di sản tinh thần, đạo đức của ông cha, con còn biết phẫn uất.

Đời con lung tung thế. Sướng có, khổ có. Hưởng thụ lắm, đau đớn nhiều. Nhưng cuối cùng con đã đi tới một cái đích. Cuộc sống là sự phát hiện liên tục. Hành trình của một đời người nếu làm sáng tỏ một chân lí nho nhỏ thôi thì cũng là có ích. Con đã đi tới cái đích và thấy rằng chỉ có cái chết mới nói lên được giá trị của sự khám phá đó của con. Sống nữa cũng bằng thừa!

Thuốc ngủ liều mạnh ở đây bán tự do ê hề, chắc là vì có nhiều người phát hiện ra chân lí như con! Con sẽ uống thuốc đó khi viết hết những dòng này.

Con cầu mong ba và các anh chị mọi sự như ý.

Một đứa con bất hiếu, bất hạnh của gia đình.

Triều Dương : Ông Bằng là con người bảo thủ, thiếu thực tế và luôn nguyên tắc khuôn phép. Hình tượng một nhân vật lão suy và nên lùi dần vào dĩ vãng đó ông. Đối chiếu vs ông già tôi và ông thì không thiếu điểm chung đâu ! Nói chung là con người đầy mâu thuẫn, tự ái cao, sĩ diện và không thích ứng kịp vs thời đại mới.

Long Vân : Trong truyện thì nhân vật ông Bằng khắc nghiệt hơn nhiều, và chỉ là nhân viên bưu điện quèn, trong phim thì lại là cựu giáo viên.

Triều Dương : Uh… Tôi có đọc qua, thấy đối xử vs tay Cừ cực kỳ nghiêm khắc.

Long Vân : Nhân vật trong truyện cũng cực giống bố tôi, thì trong nhân vật Cừ có một phần là tôi. Cách hắn nổi loạn là hành vi thích hợp nhất để chống lại sự giáo điều. Và cả cách hắn liều lĩnh vượt biên cũng giống chuyến đi Sì phố của tôi, vì đợt đó bố đánh tôi một trận. Tại ổng không tin là tôi đã trưởng thành và có bạn bè tốt. (^_^)

Triều Dương : (y)

Advertisements
Categories: ☺ TÙNG THOẠI | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: