Người lợn, lợn người


Thanh Hoa : Mình cần bạn cho mình một nhận xét, theo góc nhìn chuyên môn ấy.

Long Vân : Thú thật là “triết lý” nặng nề quá, nhưng cách diễn ngôn vẫn rườm rà sền sệt amateur writers.

Thanh Hoa : Mình thấy nó bẩn, bạn ạ.

Long Vân : Cố cài cái biến động xã hội Việt Nam mấy chục năm qua vào mỗi mạch truyện, nhưng không khéo. Kiểu như làm món thịt nhồi bánh bao ấy, càng nhiều thức càng được khen, dù không rõ ngon hay không.

Thanh Hoa : Mình đọc và cố thấm triết lý, mình thua. Chỉ thấy nhớp nhúa.

Long Vân : Việc nghệ sĩ chỉ trích chính quyền – công chúng thì xưa nay không có lạ, nhưng cái lạ là đám ngôn lù thường cố khoe mẽ : “Ôi dời, tôi có nhiều chữ nhất, tôi hiểu biết đời nhất và tôi giỏi dạy khôn nhất”. Thực ra, đỉnh cao của việc viết văn là phải giỏi thơ, và đỉnh cao của việc giỏi thơ là thạo toán học. Thơ làm cho văn súc tích, toán khiến thơ biết xếp từ và ý phù hợp. Không dưng mà các nhà văn nhà thơ bậc thầy đều giỏi toán triết đâu !

Thanh Hoa : Mình nhất trí ! Triết học làm con người trở lên tinh tế, nhạy cảm hơn với ngôn từ và toán học làm cái họ viết có lớp lang hơn. Tất nhiên, mình thừa hiểu dụng ý của ẻm, cái mình thấy gớm là ngôn từ ẻm xử dụng. Chẳng khác nào coi một bộ phim kinh dị hạng B, đầy nhóc máu me và xôi thịt.

Long Vân : Có nhiều trường hợp, người bị chỉ trích thích lời chỉ trích mà. Việc ẻm phê phán ai không quan trọng bằng việc phải thuyết phục được người ta là mình có lý. Cái “truyện” này thực ra mà nói, là ẻm tự hại bản thân : Tôi có lý, nhưng vì tôi hành văn tệ nên thành vô lý.

Thanh Hoa : Có lý á ?

Long Vân : Tất nhiên cũng có chớ ! Sứ mệnh của nghệ sĩ và trí thức là chỉ ra cái kém của cộng đồng, với cả chính họ. Nhưng em Quỳnh thay vì ở vị trí đó thì đã vượt quá giới hạn, giờ vai diễn của ẻm là đay nghiến. Cái đó không còn là văn chương nữa rồi, mà như mấy con mụ hàng thịt chửi nhau đó.

Thanh Hoa : Nếu bạn ghét cơm sườn thì bạn có ăn cơm sườn không ? Mình đang hỏi về cơm sườn kìa.

Long Vân : Mình thấy khúc mắc của em Quỳnh ở chỗ không hiểu thế nào là văn chương. Chớ còn, ẻm ghét ai thì cứ ghét, chả ai can thiệp.

Thanh Hoa : Ý mình là, bản thân bạn, nếu bạn ghét bạn có muốn ăn không ?

Long Vân : Đó là mình nói thật !

Thanh Hoa : Không, bạn cứ trả lời đi ! Mình không rờ đến chứ không phải mình biết.

Long Vân : Được, mình nói nhé !?

Thanh Hoa : Ừ.

Long Vân : Cái vấn đề bạn đang tưởng đúng, thực ra chỉ có lý thôi chớ không đúng. Ừ, về lý thuyết, sống dưới chế độ cộng sản thì phải chấp hành mọi luật pháp do nó đề ra, nhưng sùng bái và biết ơn nó là sai. Có người nói thế này, chính trị không phải là kinh doanh nhưng chính trị không thể thiếu yếu tố kinh doanh. Mối quan hệ chính khách – dân chúng rốt cuộc là người bán và kẻ mua thôi. Bạn bỏ phiếu cho họ thì họ đáp ứng nguyện vọng của bạn. chớ không có nghĩa họ ngồi trên ngai vàng thì bạn phải quỳ lạy, như thế là thần phục một thứ ảo giác.

Thanh Hoa : Rồi, bạn không hiểu ý mình rồi. (:v)

Long Vân : Là thế nào ?

Thanh Hoa : Mình chỉ hỏi đơn giản là, khi bạn ghét cơm sườn thì bạn có ăn nó không, nếu bạn có nhiều sự lựa chọn khác.

Long Vân : Nhưng vấn đề là, không có “cơm sườn” nào cả. Một khi làm chính trị, người ta cũng thu vén cho bản thân, nội điều đó đã như một thứ “thù lao” rồi. Việc chỉ trích thì không chỉ chính trị mà ngành nào cũng cần, vì nó làm cho xã hội phát triển.

Thanh Hoa : Tất nhiên, bạn nói đúng nếu ở khía cạnh là một người dân bình thường, có hiểu biết nhất định. Nhưng nếu ở khía cạnh văn chương, bạn không thể viết để chửi cái mình ghét mà vẫn la liếm nó khi buông bút. Liêm sỉ của người tử tế không cho phép bạn làm vậy.

Long Vân : Điểm này thì bạn đúng đắn và tinh tế. Nhưng bạn biết sao không ?

Thanh Hoa : Mình không biết người khác thế nào, chứ em Q thì ở trong tình trạng ấy đấy. Chẳng khác gì nhổ bọt lên trời rồi chìa mặt ra hứng.

Long Vân : Ẻm đứng ở vị trí người chào hàng, trưng bày cái gì đám đông thích. Kiểu như : Ô, tôi thích chửi cộng sản, OK, viết mấy tản văn đặc những chửi bới, lại cố cài vài câu bí hiểm để ra vẻ hơn người. Điểm này, ẻm không đủ tuổi chạy theo Tạ Chí Đại Trường.

Thanh Hoa : Khía cạnh chính trị, cái ẻm viết ra nông quèn. Lợn ? Ôi thôi nào, ai không biết nó dính với Trại súc vật ? Cái ẻm gọi coi như là chính trị đi, nhưng thực chất chỉ là cơn shock trước những thông tin mang tính phi chính thức, nghe ngược lại với SGK.

Long Vân : Tâm trạng đó mình hiểu, nó là giai đoạn đầu của sự thức tỉnh. Nhưng vấn đề là qua thời gian phải tiến lên chớ không phải đứng mãi vị trí đó. Đương nhiên chính trị là thứ không phải ai cũng hiểu, và mỗi người có tầng hiểu riêng, NHƯNG, lạm dụng văn chương để nói về chính trị thì câu chữ cực kỳ nặng nề. Điển hình như Đông Châu liệt quốc đó ! Đọc thấy rõ ràng chỉ tuyền những tranh đấu quyền bính, mưu mẹo, lừa và hại người thôi, chớ chả có chút gì về phong tục, lời ăn tiếng nói cả. May cuốn đó nhờ cốt truyện cuốn hút và giọng văn hay gỡ gạc thôi, chớ đúng là đọc thấy u ám kinh khủng.

Thanh Hoa : Ừ đúng.

Long Vân : Mình chỉ thấy hứng thú với thứ văn mượn chính trị để nói chiện văn hóa thôi. Em Quỳnh chưa đủ trình để làm mình sướng cái chỗ đó.

Thanh Hoa : Thế nên mình chán ghét chính trị đến độ không muốn tìm hiểu sâu nữa.

Long Vân : Cuốn của ông Trần Quang Đức thành công cũng nhờ cách làm đó. Mượn các quy chế, lễ nghi rườm rà để nói về phong tục, thậm chí lối ăn nói thuở xưa. Tụi ngu VCP đã hiểu theo cách ngược lại, thế mới khốn khổ chớ !

Thanh Hoa : Bọn nó cũng đang ở giai đoạn của em Q, shock trước tin hành lang. Mình nói thật, giờ hỏi em Q hay VCP xem bản chất của Vietnam War là gì chắc hơi khó.

Long Vân : Ôi zào, chính trị có bao giờ sạch sẽ đâu ?!

Thanh Hoa : Những kẻ vỗ ngực biết tất về chính trị, 9/10 đều chẳng biết gì ngoài tin hành lang. Nếu được học một cách bài bản, tự khắc bạn sẽ nhìn rõ được lịch sử thôi.

Long Vân : Nhưng mà nếu không có bản lãnh thì đừng bao giờ rây vào nó, không thì phải trả cái giá rất đắt.

Thanh Hoa : Mình ghét chính trị vì nó không có chỗ cho đạo đức, cái nữa là vì có quá nhiều đứa như em Q bàn về chính trị . ╮(╯▽╰)╭ Tương tự như có người viết truyện lấy cảm hứng từ Quân vương rồi tuyên bố “Quyền lực là vô nghĩa”. Cứ thử đem câu này nói với tụi theo trường phái hiện thực xem, chúng nó có chửi cho nát nước không.

Long Vân : Chính trị cuốn hút bởi sự bí ẩn mà. (^_^) “Bí ẩn” là do không hiểu đó ! Nó quả thật dễ gây nghiện. Nhưng trình của em Q là thứ chính trị ba xu thôi ; tức là một nhóm người chia ra tổ trưởng, tổ phó, thủ quỹ, thành viên, rồi cãi nhau về các vấn đề abc.

Thanh Hoa : Không, thật ra cuốn hút vì nó cho bạn cảm giác uyên bác. Hồi mình học Lịch sử quan hệ quốc tế, mình được yêu cầu tìm hiểu tất cả về triết học, lịch sử, địa lý… để hiểu mỗi case study. (:/)

Long Vân : Cũng có lý đó, nhưng mình luôn nhìn chính trị bằng cái thực tế nhất là cơm ăn nước uống và sự thư thái của tâm hồn. Nếu phần nào của chính trị không gắn liền với cuộc sống của chúng ta thì chả cần quan tâm. Thứ như em Q là quan tâm hết, nhưng rốt cuộc không hiểu gì.

Thanh Hoa : Ừ, mình từng hăng lắm, đến một ngày giảng viên hỏi mình về di dân Syria, lựa chọn mở cửa hay đóng cửa không tiếp nhận. Tự nhiên mình thấy chính trị máu lạnh, mà mình thì thích thanh thản nên thôi. =)) Mình nói rồi đó, những đứa như em Q hay bọn VCP chửi rủa chế độ rồi lại la liếm để kiếm lợi. Thực chất chúng nó chửi vì chúng nó không tư lợi được ở chế độ này, trong khi người khác thì có. Có một câu thế này : “Dân như thế nào thì sẽ hưởng chế độ như thế đấy”.

Long Vân : Trong kinh Sáng Thế có truyện Noah, thực ra là một ẩn dụ về chính trị rất hay. Vấn đề không phải là cứu rỗi thế giới như cách tụi VCP và em Q thường nghĩ, trái lại, sau này người Tây Âu đã mượn triết lý đó để phục hưng văn hóa Hi-La, chỉ với vài mảnh gốm, dăm phiến đá và những tấm da dê nham nhở thôi đấy. Bạn cứ ngẫm mà coi, khi tất cả đạt tới đỉnh cao của sự tanh lợm, suy đồi, thì người ta chỉ nhặt lấy một ít để gây giống cho thế hệ sau tốt đẹp hơn. Giả sử Noah đưa được tất cả sinh vật lên tàu, chẳng hóa ra cuộc hồng thủy của thiên chúa thành vô nghĩa, và khi nước rút đi thì tất cả lại sống với cái chen chúc, bầy hầy như cũ ?

Thanh Hoa : Ừ, bạn đúng đấy ! Cánh văn nghệ sĩ có thể chửi đời, nhưng nhất định họ phải làm gì đó để đời đẹp hơn hoặc ít ra lưu lại vài thứ để hậu thế phán xét. Không nên biến nó thành thứ bẩn thỉu, bốc mùi như cái trại lợn của em Q.

PTTQ, 20-09-2016

NGƯỜI LỢN

Xin thánh thần hãy tha lỗi cho các sinh linh bé mọn – những kẻ mang đầy ích kỷ và ác tâm. Con tình nguyện bị thiêu cháy dưới địa ngục.

I.

Trại lợn nằm trên sườn đồi, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Quản lí trại là hai anh em. Người anh tên Kiên, đã lấy vợ. Người em tên Khang, tốt nghiệp đại học Bách Khoa và nghe đâu anh ta đã làm một việc vô cùng anh hùng bấy giờ: cho cái bằng đi đời nhà ma bằng một mồi lửa. Kiên cao to, đen trùi trũi, tay như tay voi, quật lợn nhát một, bẻ cổ người dễ như bỡn. Thế nên trong nhà ai cũng sợ. Liên – vợ của y – tựa cái bóng lầm lầm lũi lũi, cả ngày không nói qua dăm câu, lấy chồng ba năm mà chưa có con. Khang đồ rằng anh mình bị vô sinh. Ba người sống hoà thuận dưới một mái nhà. Thịt lợn của họ cung cấp cho cả thành phố.

Phải nói thêm, cha của họ có tên đầy đủ là Phạm Văn Sinh, cưới vợ xong, ông vào bộ đội. Thi thoảng được nghỉ phép mới về đôi lần, mặt vợ chỉ nhìn qua loa, quên cả những đứa con ở nhà. Nhiều năm trôi qua, chiến tranh cày nát thế gian và cũng khiến cho nó trở lại với trật tự nên có, bỏ lại tuổi trẻ, một cánh tay ở chiến trường, ông Sinh trở về với ba viên đạn trong người, danh hiệu tướng về hưu (Cái này cũng đã có một nhà văn nổi tiếng viết, hoá ra lớp cầm bút đi sau cũng xông xáo chẳng kém ai!) và một đống huân huy chương – Danh dự lớn cho một gia đình tưởng như bồ côi bồ cút sau khi Bà Mẹ qua đời.

Ông Sinh về, cả nhà đều ngỡ ngàng, con suýt nữa thì không nhận mặt cha. May mà hồi đó công nghệ manh nha kịp để lại cho họ bức ảnh đen trắng để làm tin. Kiên và Khang giết lợn, thịt gà, bày cỗ.

Trong bữa cơm, ông Sinh gắp miếng thịt, vừa ăn dè vừa khen:

– Ngon như thịt người!

Con dâu lấm lét nhìn bố chồng. Kiên ngạc nhiên:

– Sao bố bảo thế?

– Chiến tranh là cái máy nghiền thịt. Còn nhớ hồi đấy đang nấu dở nồi cơm thì máy bay tới, tao kịp xuống hầm. Chúng nó bom xong, nồi cơm còn nguyên mà chẳng hiểu từ đâu có cái thủ người bay vào, chình ình như sỏ lợn cúng xôi.

– Ghê thế! – Khang trố mắt.

– Ôi giời, đói thì phải ăn tất! Thế mà ngon! – Ông Sinh cười, mắt hấp háy – Tao thấy cái tích truyện máu làm rau muống ngon hơn khiến cho đức vua sát sinh kể cũng có lí.

Kiên nâng chén:

– Lợn nhà mình nuôi theo công nghệ mới, ngon có tiếng bố ạ.

Ông Sinh cười khà khà:

– Nào thì cạn li. Hoan hô đổi mới! Bọn mày làm ăn được, bố cũng mừng. Giá có đứa cháu nữa thì thích.

Nghỉ ngơi được hai ba ngày, ông Sinh quyết định đi thăm thú xung quanh. Đồi rộng, ngoài trang trại ra, cây cối mọc um tùm, chỉ thấy ngột ngạt tù túng, chừng như không phải là nơi người nên sống. Ở đây như bị cô lập, cũng may ông Sinh đã sợ lắm những thứ âm thanh ồn ào, âm ỹ, thảy là di chứng còn sót lại của cuộc chiến. Ông tính đến mấy đời ở cũng không sợ hết đất, lấy làm hài lòng lắm. Trại lợn nuôi cả ngàn con, con nào con nấy béo núc béo ních, sinh sôi nảy nở như loài chuột. Khang trêu:

– Bùng nổ dân số bố ạ!

– Rồi địa cầu cũng sẽ chật ních như thế – Kiên nói – Trăm loại người ăn chung một thứ cám, có khác gì nhau…

Ông Sinh thấy lạ kỳ:

– Sao chúng mày không thuê người về? Hai anh em quản lý làm sao xuể. Quần quật nhọc thân ra. Nằm trên đống tiền chẳng sướng hơn à!

Kiên cười cười:

– Lợn nhà ta nuôi theo bí quyết riêng, rủi để lộ thì mất miếng cơm đấy!

Ông Sinh vỗ vào bụng một con lợn, hỏi:

– Béo thế này sao hôm nọ nạc thế?

– Bề ngoài thì trông thế thôi, chứ áp dụng công nghệ và kết hợp với bí quyết mà bố!

Ông Sinh thủng ra, khoái chí:

– À, cái công nghệ mới này hay thật!

II.

Nghe tin ông Sinh trở về, đồng đội cố hữu vui mừng kéo đến thăm hỏi. Đồi núi hoang vu cũng vì thế mà nhộn nhịp hẳn. Ai nấy đều hoan hỉ. Khang giết lợn cho Liên làm cơm đãi khách, nấu hẳn mười tám mâm cỗ mà vẫn thiếu. Khách tấm tắc khen ông tướng về hưu có phúc, nuôi được hai đứa con trai giỏi làm ăn, con dâu lại đảm. Và hẹn thêm, rằng sẽ tìm thêm nhiều mối buôn thịt ở các thành phố khác. Khách chủ cùng vui, không khí ấm áp vô cùng. Kiên và Khang tủm tỉm, yên lặng cạn chén. Liên đã lui xuống dưới bếp. Khách say sưa tới khuya.

Như thường lệ, cứ ba giờ sáng là Kiên lại dậy mổ lợn để mang giao cho chợ đầu mối và các quán ăn lớn. Công việc khá ồn ào, giống súc sinh khi sắp chết thì luôn cất tiếng bi thảm…

Mọi khi ông Sinh ngủ rất say giấc nhưng dù tối qua có rượu chuốc liên miên, ông mất ngủ. Trở mình liên tục, ông bỗng giật mình, bởi vì – Quái! Sao quanh đây có tiếng khóc rưng rức tắc nghẹn, tiếng nhai rau ráu, như người mà cũng như lợn kêu. Ông ngỏng cổ hỏi to:

– Cái gì đấy!?

Khang nằm bên cạnh càu nhàu:

– Chị Liên ăn đêm đấy, cứ như ma.

Sáng hôm sau, ông Sinh dậy mà không thấy khách khứa đâu, bảo:

– Bạn tao về rồi hả?

Liên bưng mâm lên, trên có hai tô bún lòng lợn. Khang đón lấy, vừa vục đầu ăn vừa đáp:

– Các bác ấy về từ sớm rồi.

– Nguồn lợn chúng mày tìm ở đâu? – Ông Sinh khều khều mấy miếng cổ hũ, chán chẳng buồn ăn nữa. Không hiểu sao ông cứ thấy lợm giọng.

– Chúng con lấy ở Phú Thọ.

– Cái hầm sau nhà chứa gì?

Khang hơi sững người, im lặng ăn xong mới trả lời:

– Chỗ đó để máy xay cám. Mà sao bố biết?

– Tao nghe có người khóc. Tí tao xuống.

– Gió đấy bố ạ, dưới đó bẩn lắm! – Khang cười.

Ông Sinh quay mặt vào tường, sụt sùi:

– Mày khinh tao phỏng?

– Con sai rồi, con xin lỗi bố.

Khang để cha xuống hầm một mình.

Dưới tầng hầm u tối bốc lên mùi phân người hôi thối nồng nặc, có tiếng rên rỉ làm người ta lạnh sống lưng. Ông Sinh lần tìm công tắc điện, rờ ra chỉ thấy thứ gì nhơm nhớp. Đèn bật, ánh sáng hắt ra vàng vọt, chiếu vào cả trăm cũi sắt. Nơi ấy, trên bức tường lạnh, có một “thứ” đang bị xích chặt, tuy trên mặt nó vẫn còn chút nét của nhân tính nhưng nhân dạng đã gần như biến mất: tai lợn mắt người, chân lợn tay người, tiếng kêu của lợn tiếng khóc của người. Phải, đó là Người Lợn! Bên cạnh, có hai mẹ con bị xích chân cúi đầu buồn thảm. Cũi lớn ngoài cùng này dành để giết mổ và xuất đi vào sáng mai…

Cỗ máy xay cám vẫn kêu ro ro, trong ấy chứa đầy chất độc. Khi ăn chung một thức, người ta trở nên giống nhau. Trong góc chất đầy đầu lâu, cái cũ chồng lên cái mới, mắt mở trừng trừng.

Người Lợn, Lợn Người. Ai là ai?

Ông Sinh thấy như có bàn tay đen đúa xuyên thẳng từ dạ dày lên cổ họng, móc hết mật đắng, ông gập người nôn thốc nôn tháo. Bã thức ăn nhãi nhớt lổm ngổm những dòi bọ, giun rết. Ông chết ngất. Hai mẹ con nhìn ông chòng chọc rồi lại cúi đầu trông đôi chân đang dần chuyển thành chất sừng, chúng im lặng. Người Lợn giãy giụa, họng phát ra những tiếng eng éc, mắt vằn đỏ, nước mắt chảy xuống rặt máu tươi…

Chiều hôm ấy, Kiên về, không thấy bố đâu, hỏi:

– Ông già đâu rồi?

– Dưới hầm – Khang đáp.

Kiên trợn mắt, tóm cổ em, quát:

– Sao mày để bố xuống!

– Bố nghe chúng nó khóc.

Kiên quệt mồ hôi, nét mặt dịu lại rất nhanh. Y thả Khang xuống, cởi phăng áo ra rồi đi tắm, nói:

– Giết đi! À không, cả triệu bạc chứ chẳng chơi! Nhốt lại, cho ăn ngon vào.

Đúng lúc ấy, Liên bê mâm lên, lúi húi dọn cơm. Khang nhìn chị dâu, híp mắt cười:

– Liên vào phòng với tôi một lát.

Kiên chửi vọng ra:

– Thằng chó chết, ông mày đang ở nhà đấy!

– Vợ anh, vợ tôi, vợ chung cả. – Khang cười khanh khách – Có bố, làm người tử tế mệt thật!

III.

Tháng 8, Kiên cho thuê một đám thợ từ tận Hoà Bình lên để thay lại cột nhà với tiền công rất hậu. Duyên do bởi Khang kể rằng mình mộng thấy nhà bị sâu bọ phá sập. Kiên không tin vào những điềm dự báo viển vông, chỉ bởi nơi này dựng đã lâu nên cũng nghĩ nên tu sửa lại.

Thợ miền núi quen tay, làm việc nhanh nhẹn. Khi họ tháo cột ra, mang rìu bổ giữa các thân thì thấy toàn nhộng mọt lổm ngổm, nhặt được tận nửa âu nhựa lớn. Thứ này sạch sẽ, họ đưa cho bà chủ nhà, nhờ cô rang thơm với chút lá chanh. Khang thở phào:

– Anh Kiên thấy tôi mơ linh không, tí thì hỏng hết việc!

Đám thợ làm hùng hục không nghỉ, ba ngày sau thì thay xong hết cột. Chờ họ tháo hết các cột phụ đỡ nhà, Kiên trả tiền công, bảo vợ làm mấy mâm cơm mời thợ. Liên nói:

– Hết thịt rồi anh ạ.

Kiên ngoắc em trai lại, thì thầm gì đó. Khang khe khẽ cười:

– Tôi giải quyết xong rồi, anh cứ yên tâm. Quật năm nhát bố mới chết, tướng về hưu có khác, khoẻ thế!

Trại lợn ấy nằm trên sườn đồi,
Thế giới cũng nằm trên sườn đồi…

Advertisements
Categories: ☺ TÙNG THOẠI | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: