Xin nhận nơi này làm quê hương


Kình Văn : Mười cái tết tây rồi.

Triều Dương : Mấy trăm con trăng rồi (theo ngôn từ của người da đỏ).

Kình Văn : Từ độ thu về hoang bóng giặc… Bằng mười năm 1946-54 hoặc 1964-75.

Triều Dương : Uh.

Kình Văn : Ngày trước có trang Yxine thống kê được tất cả phim Vietnam từ 1923 đến giờ, ngoài nhan đề thì còn tường trình sơ lược equip, nội dung. Không hiểu họ lấy từ đâu thông tin về hàng chục phim Việt Nam Cộng hòa, ví như Xin nhận nơi này làm quê hương. Nó là phim hành động được giải thưởng của Liên hoan phim Frankfurt năm 1970.

Một toán biệt kích gồm 5 người lính với 5 quá khứ, 5 tâm trạng, 5 cá tính, nhưng họ chung một chí hướng. Trong một phi vụ nhảy dù xuống vùng do đối phương kiểm soát để dò thám và phá hoại, họ bị lạc giữa rừng già sau khi hư máy truyền tin và buộc phải tự lực tìm đường về. Bốn người lần lượt gửi xác nơi rừng rậm. Thành – toán phó – là người duy nhất sống sót, tạm náu thân trong một nhà thờ. Mặc dù có thể tiếp tục sống thanh bình ở đây, anh vẫn không chịu chạy cuộc đời. Từ chối mọi hi vọng được cứu rỗi, anh lại ra đi, về đến doanh trại giữa cảnh điêu tàn của chiến tranh mà thân hình cũng không còn toàn vẹn.

Triều Dương : Trang đó giờ tạm dừng rồi. Chắc cũng có người trong ngành cả, thế thì mấy phim Việt Nam Cộng hòa họ mới có tư liệu. Giờ những phim đó gần như không đem chiếu lại nên chẳng thể biết ra sao. Nói chung, điện ảnh Việt Nam Cộng hòa đến giờ vẫn rất mờ nhạt trong tiềm thức số đông Việt Nam, người miền Nam hiện tại còn chẳng quan tâm nữa.

Kình Văn : Dù sao thì họ cũng rất công tâm. Vì vào cái thời điểm nhá nhem 2003-05, tư duy về văn hóa của đám đông còn nặng tính địch-ta.

Triều Dương : Kiểu Á Đông hay nặng nề cái thứ gọi là chính thống với gian tà, nên mới tranh cãi toàn những vấn đề đâu đâu. Thua thì đéo nhận, còn cố chấp ; lãnh địa cũng giành nhau từng mẩu đất… tư duy thế thì vươn không nổi ra khỏi châu lục.

Kình Văn : Bởi vậy văn hóa Á Đông mới yếu, cứ bị Tây phương phủ bóng, dù rằng hệ thống triết lý hơn hẳn họ.

Le voyage de Narihira vers l'Est Maruyama Okyo (1733-1795) Epoque Edo, daté de 1780 encre et couleurs sur soie Musée Guimet

Triều Dương : Tây phương về thực tiễn thì rất công bình, có thể họ mang thành kiến xấu nhưng làm được việc thì họ vẫn nể phục, và gần như rất ít những thứ cảm tính gây ảnh hưởng đến công vụ. Ai từng làm việc với họ ở Mỹ mà về Việt Nam thì sẽ sốc thôi, phải cố mà quen lại. Học với làm ở Đức về thì còn ức chế nữa, vì dân Việt Nam làm việc thiếu chuyên nghiệp. Nếu so với chỉ nền văn minh Trung Á là Ba Tư thì thấy sự khoan dung của dân Á Đông kém hẳn. Có một phái kiếm cổ bên Nhật ấy, dm dân lười đến mức giờ đéo ai chịu học để làm truyền nhân cả, rốt cuộc phải truyền cho một thằng người Đức – cũng là thành viên ngoại quốc đầu tiên. Thế tôi mới thấy cái nhục của bọn Nhật, trước đó thì dai dẳng kỳ thị gaijin, cuối cùng phải truyền kiếm đạo cho một thằng da trắng. Hồi trước thì thủ cựu cho lắm, phải là người Nhật thuần thì mới đủ tư cách truyền nhân, đã thế không khuyến khích mở võ đường ở hải ngoại, giờ thì thằng chó Quốc Xã đấy mở võ đường bên Đức kiếm bộn tiền, trong khi nguyên tắc là kiếm đạo không phải thứ để kinh doanh. Qua đây để thấy, dm người Á Đông lắm khi tự mâu thuẫn dẫn tới hành xử ngu xuẩn.

Kình Văn : Căn bản thì thế giới Tây phương không có đất lùi, bị Hồi giáo lấn lướt thì chỉ có vượt biển sang Bắc Mỹ thôi, thế nên tụi nó rất khôn ngoan.

Triều Dương : Thế giới Tây phương bây bây giờ thực dụng lắm, không còn tinh tế như trước nữa đâu. Người Âu châu giờ cũng thảm hại vl rồi, cả thế giời đêu ăn cứt tân tự do của Mỹ và tự biến mình thành những phần tử tân tự do phản động, bơ sữa đéo bằng cứt tân tự do luôn.

Kình Văn : Nhưng mà so với Âu châu thì Á Đông thảm hại nhiều phần hơn, trừ phi phải bị dồn vào bĩ cực thì tinh hoa mới phát tiết được.

Triều Dương : Uh, thảm quá nên sau cùng tự truyền bí quyết cho một thằng vớ vẩn để nó đi gặt tiền, trong khi môn phái thì chẳng phát triển tại quốc nội được. Ngu đéo tả nổi !

Kình Văn : Tụi Nhật Bẩn còn vô vàn thứ bựa khác nữa, chớ cái đó chưa ăn nhằm gì. Nhưng ở Việt Nam thì truyền thông hướng dẫn đám đông quá tôn sùng Nhật Bản, nên chả mấy ai để ý điều đó.

Triều Dương : Ông biết sao không, tôi bị ức chế vì mình cũng là dân Á Đông. Mà dm, có những nguyên tắc cố hữu mang tính gia truyền, tộc truyền, được tiếng văn minh bậc nhất Đông Bắc Á nhưng giờ tự dưng lấy kiếm đâm chính mình để máu chảy sang Âu châu thành euro chứ éo bảo lưu và phục hưng gì được. Thế mà lắm đứa suốt ngày ca bài sùng Nhật, đéo mje.

Kình Văn : Nền tảng gia đình Nhật Bản vốn thoái hóa từ thập niên 1960 rồi, nhưng sự nứt vỡ mạnh nhất là khoảng thập niên 1990 trở đi. Có nghĩa, gia đình không còn là nơi lưu giữ tinh hoa của quá khứ nữa mà chỉ còn là cái trạm nghỉ chân. Tôi nói rồi, người Việt Nam luôn đến chậm bất cứ bữa tiệc nào, khi Nhật Bản suy vi lắm rồi mới đua đòi ăn sushi, vẽ manga… dù đó chỉ là phế phẩm của văn hóa Nhật.

Triều Dương : Dân Nhật bây giờ sống gần như éo cần gia đình, chỉ tích cực lo thân thôi.

Kình Văn : Điểm này thì tụi Hàn còn đỡ chán.

Triều Dương : Haizzz, nên Nhật chẳng cần Japxit vì tự nó đã cô lập sẵn rồi. Đúng là mấy thứ văn hóa thị trường hạ cấp bóng bẩy làm cái bình phong che chắn những ung nhọt của xã hội giả tạo. Cosplay, manga, sushi giờ thể hiện lối sống ảo đấy. Khi cần phải cụ thể hóa một nền văn hóa qua những thứ vật chất như thế thì tự chúng không phải văn hóa nữa.

Kình Văn : Văn hóa chứa tinh thần là nhiều, vật chất không đáng mấy. À, nhưng bé Kim Như có lẽ đã cắt nghĩa văn hóa qua lỗ đồng xu.

Triều Dương : Vãi chưởng !

Advertisements
Categories: ❀ VĂN SỬ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: