Chém gió về hội họa Quốc Xã


Kình Văn : Đặc trưng mỹ thuật Quốc Xã đây…

Die dame (Richard Heymann)

Triều Dương : Mấy trường phái này là geschmack của Der Führer. Ngài ấy cuồng Hi La với Phục Hưng lắm.

Kình Văn : Nó là hiện thực (realismus) mà.

Triều Dương : Uh, tôi biết là hiện thực, nhưng cũng bao hàm các yếu tố Cổ Hi La và Phục Hưng được kế thừa. Mình nói cái gốc mà Adolf Hitler chịu ảnh hưởng, dù sao ông ta cũng từng là họa sinh nghèo kiết xác.

Kình Văn : Chính vì vấp phải nhiều thất bại thời thiếu niên nên ông ta chịu khó suy nghiệm lắm đấy. Thôn trang và tiểu thành thị là chủ đề chính trong các họa phẩm của Hitler, cùng là ấn tượng (impressionismus) nhưng cái khung cảnh hiện lên yên bình mà ảm đạm khác hẳn phong cách của Gauguin.

Triều Dương : Chan chứa nhiều suy tư và phản ánh nhãn quan nữa. Đọc Mein kampf sẽ thấy dữ dội hơn là thưởng họa phẩm của ông ta, nhưng phải tinh ý để nhận ra được nỗi ưu sầu phảng phất trong cái buổi hậu chiến hỗn loạn, bất an, vô định.

Church spire (Adolf Hitler)

Kình Văn : Nỗi buồn cũng có vẻ đẹp đấy, nhưng để minh diễn được nó quả không dễ. Mấy clip của lũ yêu nhện Nhủ Phất Thanh Đài vét hết từ ngôn tình đến ma quái, lại tỏ cái điệu tiếc rẻ những thời gian đã mất (dù chưa biết chúng từng hiện hữu không), nhưng tôi thấy thô và lố vãi. Vì đó chỉ là nỗi buồn hư cấu, không phải cảm giác của chính mình. Vậy tôi mới ghê tởm mấy thể loại không tin những gì bản thân nghĩ, nói, viết… gọi là sống giả đấy, tự dối mình và dối người. Dù Adolf xứ Braunau-am-Inn chỉ là họa sĩ “ăn xin”, nghệ thuật vào hạng trung tại Trung Âu, nhưng ông ta vẫn thành công khi đưa vào trứ tác những ngụ tình ; bởi thế, di cảo của Hitler đắt không hẳn do tính lịch sử đâu. Dẫu Kim Bà Bà có đạt danh trạng chính trị hoặc xã hội như hạ sĩ Böhmen, thì các “tác phẩm” của nó vẫn như nùi rách không ai mua. Mỹ cảm và trình độ văn hóa của Adolf Hitler đã tạo ra cái không gian buồn bã đó, vì cũng với chừng đó màu và giấy thì tôi có thể đem lại góc nhìn khác (đây không nói tranh ai đắt hơn).

Triều Dương : Hitler sống thật với bản thân, nên những gì ông ta đã làm thì dù hậu thế có đánh giá sao, cũng khó phủ nhận ông ta dám bộc bạch và rất ghét thói giả tạo. Ông ta muốn “phục hưng” văn hóa Đức, điều đó khó chối cãi, nhưng nó chỉ thực hiện được bằng biện pháp chính trị ở một quốc gia đã hoàn toàn suy kiệt vì chiến tranh và lạm phát.

Kình Văn : Tôi tóm kết là, không thể trò truyện với tu hú về “nghệ thuật” hoặc “dùng nghệ thuật để phác họa lịch sử” được.

Triều Dương : Như là xúc xích nhúng giấm thôi.

Church-AH

Advertisements
Categories: ♥♥ Mỹ thuật chí | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: