Trong một ván bài lật ngửa


Kình Văn : Buồn cười là, hồi 1990s mấy cơ quan ngoại giao Việt Nam cũng ti toe tặng phim Việt cho mấy nước khác, điển hình như Cuba ấy, nhưng mà rồi chẳng ai coi. Hề vice-car-loan luôn, vì căn bản chất lượng văn nghệ Việt Nam quá kém, đã yếu còn đòi ra gió. Đầu thập niên 2000 còn nghe đồn là có hãng truyền hình Úc dự định mua Ông cố vấn với giá 20 triệu USD cơ mà, nhưng rồi cũng chả thấy gì. Tôi có may mắn là coi phim đó tới hai lần, truyện cũng đọc rồi, là dự án truyền hình lớn nhất của thập niên 1990 luôn. Nhưng nội dung tẻ kinh khủng, cách mô tả thế giới điệp viên quê mùa đéo chịu được, thua xa Ván bài lật ngửa.

vbln3

Triều Dương : Thực sự điện ảnh cả hai miền đều có những xuất phẩm đáng ngưỡng mộ, nhưng vẫn chưa thực sự đạt tầm chuyên nghiệp để có thể khuếch trương văn hóa được.

Kình Văn : Cái chất không có thì quảng bá làm gì ? Thùng rỗng kêu to như tụi Đại Đạo Trảm Phong à ?

Triều Dương : Vẫn còn ảo tưởng lắm. Việt Nam là cái xứ chỉ thằng ngu được lên tiếng.

Kình Văn : Để làm được Ván bài lật ngửa, thì phải là sự kết hợp của Lê Hoàng Hoa và Trần Bạch Đằng, hai nhân vật cự phách của giới điện ảnh và văn chương, cả chính trị nữa. Nhưng tầm của phim đó vẫn chưa sánh được 17 khoảnh khắc mùa xuân, chỉ đáng coi là version 2 của phim đó. Điện ảnh Việt Nam tựu trung là chỉ ngang Kazakhstan, Mông Cổ, Bắc Hàn thôi ; tức là dạng điện ảnh bắt buộc phải được chính quyền hà hơi thì mới có chất lượng cao.

Triều Dương : Nói chung, dm chưa có chính quyền nào hamlone như Việt Nam.

vbln8

Kình Văn : Hế-hế, mỗi lần coi phim Mông Cổ là tôi có cảm giác như bội thực. Dm, tụi nó biết thị hiếu Tây phương quan tâm đến mình chẳng qua có nhân vật gây tranh cãi là Gengis Khan. Vậy nên tụi nó khuếch trương điện ảnh toàn bằng phim về Temüjin phì nộn vĩ đại, thậm chí là những nhân vật hoặc sự kiện ít nhiều dính líu đến ông ta. Một hình tượng lịch sử được dùng để câu khách, họ Borjigin mất 800 năm rồi nhưng vẫn phải làm người mẫu cho Tổ quốc.

Triều Dương : Nhạt lắm.

Kình Văn : Có rất ít tư liệu sách vở về nhân vật này, ngay cả bức chân dung cũng được vẽ sau khi ông ta mất hơn 100 năm, tức là một hình tượng lịch sử nhưng mang tính huyền huyễn là nhiều. Chớ dm làm phim về Nội chiến Nga, cuộc xung đột ngắn hạn với Đại Thanh, Nhật Bản thì mới thật sinh động, nhưng tụi nó đéo đầu tư.

Triều Dương : Lịch sử Việt Nam cũng chỉ khá hơn chút thôi, thế mà vẫn hiện lên mù mờ, nói chung là… như lone. Càng đọc sử nhiều càng thấy Việt Nam toàn lũ atsm thôi, đúng là xuất ngoại ngửa l** ra cho mọi Âu Mỹ phập rồi về vẫn có thể tự hào nói nữ quyền. Đám đĩ có học vị phải để cho 500 huynh đệ SS xử lý.

Kình Văn : 😎

vbln20

Triều Dương : Tụi Tây cũng đáo để vl, nó không bao giờ thổ lộ những gì nó THỰC SỰ nghĩ về Đông phương. Thế nên loz Á cứ để các anh phang, dm coi đàn bà Á Đông như món ăn tình dục ấy. Thậm chí những con xấu mù nó cũng tán tỉnh, dù mục đích cuối cùng là úp mặt và nhét zái vào l** chứ có gì đâu ? Dm “soái ca” loz gì, đéo bằng quý ông Âu châu cách đấy hơn nửa thế kỷ. Đám gái Á trong mắt chúng nó không khác gì “búp bê tình dục”, hay tệ hơn là “đĩ, phò, đãng phụ”. Tôn trọng đéo gì, thèm cặc Tây thì nói mẹ ra, đến lúc nó đánh cho phọt cứt ra thì mới chừa…

Advertisements
Categories: ♥♥ Nhiếp ảnh chí | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: