Họa sĩ và phác sĩ


Kình Văn : Bức chụp con đường phủ tuyết tạm ổn đấy. Cái vạch chéo khá cân đối, nếu mà chụp thẳng đứng thì nhảm shit.

Triều Dương : Chéo đéo nào ?

Kình Văn : Cái đường chỉ mảnh được hợp bởi hai mảng trắng xám ấy. Muốn nó chạy ngang thì nên vẽ thôi.

td-snow_08-01-2017td-snow_08-01-2017-draw

Triều Dương : Uh thì có phải cứ muốn chụp thế nào cũng được đâu. Dân Việt Nam mê sự bóng nhẫy lắm, lúc nào cũng ăn mặc bụi bặm để tỏ như mấy thằng phượt thủ đa cấp với đủ các mác mỹ thuật, kiến trúc, xây dựng, dù đéo bao giờ chịu học cơ bản. Thế mà cứ xách zái đi chụp choẹt như thật, nào còn khoe Canon, Nikon hàng hiệu.

Kình Văn : Sự vẽ, Anh ngữ phân thành draw[ing] (phác) và paint[ing] (họa), khác xa lắm. Thì đám “họa sĩ” Việt Nam chỉ học đến tầm… drawer của Tây phương thôi. Tụi Đại Đạo Trảm Phong có “danh hiệu” phác sĩ là thế, mà thực sự nếu là họa gia thì chả tội gì kiếm ăn theo cách lưu manh giảo trá vậy. Dẫn một drawing và một painting của Adolf xứ Braunau-am-Inn nhé :

h-n1 h-s1

Triều Dương : Tại sao máy Leica đắt đỏ ~ Dm, máy này ở Việt Nam có dùng, thì hoặc dân chuyên nghiệp thực sự (dù tôi nghĩ chỉ vài mống) hoặc toàn đú bẩn. Thương hiệu đã được khẳng định từ 1914 và chắc chắn máy ảnh thời Quốc Xã là toàn Leica, đéo phải đú kỹ thuật số con cặc gì hết. Mà thảo nào mấy ống kính quang học dùng cho tiềm vọng kính (periscope) của U-boot đắt giá lắm đấy, chứ máy Nhật có phổ biến mấy vẫn phải nhập ống kính từ Đức hoặc Thụy Sĩ thôi.

Kình Văn : Các sản phẩm kỹ nghệ cao là để bán cho người ham phô trương mà, vì hầu như hỗ trợ được khiếm khuyết của tụi đó. Với kẻ có khả năng biểu đạt cao thì máy móc tồi cỡ nào vẫn cho ra điều hay.

Triều Dương : Dù máy Leica cũ vẫn gây được hình ảnh có hồn nếu người xử dụng am hiểu. Chứ dm Đại Đạo Trảm Phong thì…

Kình Văn : Isadora Duncan là nghệ sĩ tài danh, nhưng tôi khó tin (nhưng là thật) vì đa số ảnh của bà lưu đến nay đều được thâu từ những thứ máy rẻ tiền, nếu không nói chất lượng bằng 0.

duncan1duncan2

duncan3

Triều Dương : Máy tốt là do nhu cầu mỗi cá nhân. Nhưng nói gì chăng nữa, đó chỉ là một trong nhiều yếu tố.

Kình Văn : Còn khuya lắm máy móc mới thay được con người, cũng tại vì nó không có sự thính nhạy sâu sắc.

Triều Dương : Leica tại sao là đẳng cấp ~ Thế mới cần những bàn tay khéo léo và cả sự tinh tế khi xử dụng, khó chứ đùa à.

Kình Văn : Leica đây, hành trang ưa thích của phóng viên chiến dịch thời Việt Nam Cộng hòa…

Peter Bregg with AP Photographer Nick Ut south of Saigon, South Vietnam in 1973 while on patrol with South Vietnamese soldiers. Ut won the Pulitzer for his photo of Kim Phuc running down a highway after napalm strike burned off her clothes in 1972AP staff photographer Nick Ut in Vietnam during the 1970s. AP Photo/Nick Ut

AP staff photographer Nick Ut in Vietnam during the 1970sVietnam helicopters ARVN 1970

Advertisements
Categories: ♥♥ Nhiếp ảnh chí | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: