Sự giảng học xưa nay (kỳ 1)


Triều Dương : Vào Đại Đạo Trảm Phong mà xem con les đăng bài về Nam Định, thằng mặt lồn Hiếu Vũ thì nói phở là món Hà Nội, nói cùn ông Hải Anh phản bác thì đéo nghe… Dm, phải đem lũ lợn này ra cắt zái nhét đằng mồm rồi tuốt đao trảm thủ. Ôi dm, khoa Sử [Nô] đại học Nhăn Răng toàn lũ ngu lồn !

Kình Văn : Psamtik I ~ Sợ thật, dường như họ dùng song ký tự : Chữ Ai Cập có lẽ chỉ để giao tiếp với thần linh, còn chữ phổ dụng lại là Hi Lạp. Nhưng dkm, Việt ngữ Wiki đéo có một dòng nào về thành Thebai Bảy Cổng, đô thị vốn quan trọng thứ nhì và có lúc là thứ nhất.

Triều Dương : Rosetta stone ~ Việt ngữ Wiki như mấy thằng sử nô ở trường Nhăn Răng thôi. Argos, Thebai… gần như đéo có gì, nói chung mấy thành bang thuộc Attika hay Peloponnesos gần như vắng bóng.

Kình Văn : Trong thần thoại thì Thebai là đô thị quan trọng nhất, hầu như mọi anh hùng đều liên đới thành bang đó.

Triều Dương : Dù sao thì kinh viện triết học giai đoạn trung thế kỷ cũng không quan trọng lắm đâu. Nắm được Aristoteles, Thánh Kinh, và các nghi lễ cũng như giáo luật thì cơ bản hiểu được rồi. Mảng trung đại khó nhằn cũng phải, rất khó để định hình rằng bắt đầu từ đâu. Tông giáo, thần học, xã hội, chính trị, hay văn chương… mỗi cái đều chồng lấn cả.

Kình Văn : Để hiểu được triết học, cái tiên quyết là phải đọc văn chương. Như hiện sinh ấy, nó là một trào lưu triết học nhưng đéo có “kinh thư”, thành ra phải đọc Franz Kafka, Albert Camus, Jean-Paul Sartre, Simone de Beauvoir, Samuel Beckett. Nho giáo thì bản chất Tứ Thư Ngũ Kinh là TRUYỆN, chúng không phải lý thuyết khô khan. Nên tôi thấy, chính ra giáo dục hoàn cầu kể từ thế kỷ XIX quá nặng lý thuyết, và đúng ra thì sự học hành dựa trên lý thuyết là một thói quen của thời đại công nghiệp hóa, khi mà cái đéo gì cũng muốn nhanh, ngay và luôn. “Chủ trương”, “khái niệm”, “định nghĩa”… là những cách hiểu rất mới về học thuật.

Triều Dương : Vốn dĩ sử thư thời cổ Hi La được coi là văn chương và nên đối xử với chúng như văn chương. Mà vốn dĩ các tác giả (thật hay được đời sau gán cho) đều không nói quan điểm của mình là đúng hay sai, và cũng không ai đưa ra “khái niệm” hay “định nghĩa” cụ thể cho những điều họ cổ xúy, ai tin hay diễn giải thế nào là việc của từng cá nhân. Toàn thư của Platon thực ra cũng chỉ là các cuộc đối thoại, tức là phương thức rất cơ bản thôi.

Kình Văn : Phương pháp giảng học cổ điển là THỤ GIẢNG và NGHỊ LUẬN, không hề có sự đọc chép hoặc thuộc để chép lại đâu nhé. Đó là trò lố bịch của thời đại bánh xích phần mềm.

Triều Dương : Cái trò khái niệm hóa là thứ ngu lồn, dm ngày càng phải dựa vào khái niệm để lý giải các hiện tượng.

Kình Văn : Ngay cả khoa cử Á Đông cũng đòi hỏi tính sáng tạo rất cao, nếu không nói là hơn bây giờ, tức là người ta cho câu nào hoặc ý nào đó và buộc sĩ tử phải phẩm bình. Magdalina Truồng là sản phẩm điển hình của chủ nghĩa khái niệm (definitionism), giằng co với ai cũng chỉ cố bẻ người ta bằng mỗi câu : Điều bạn nói trích từ nguồn nào (tất cả, trừ chính y). Sùng bái lý thuyết một cách điên cuồng và bệnh hoạn, và tức là, mày chỉ được phép chơi theo luật của tao thôi, còn những gì mày đưa ra đều vô hiệu. Cách tư duy đó vốn dĩ sáo rỗng (với xưa) và lỗi thời (với nay), tại vì : Không tin lập luận, chỉ thích chứng cứ (dù là ngụy chứng). Khác đéo tụi hủ nho thời trước, trích lời thánh hiền và không dám nêu chủ kiến. Mà tôi nói chớ, khoa cử xưa không hề chèn ép sự sáng tạo đâu nhé, cho nên chỉ có tự những kẻ đó tạo ra hàng rào bảo vệ quan điểm riêng thôi. Đơn giản vì kém nên mới phải bố phòng bằng sự dẫn nguồn, hay đúng ra là mặc áo do người khác may.

Triều Dương : Con điên này phải chịu khó đọc lại Platon thì may ra mới hiểu thế nào là tư duy và lập luận. Dm khái với chả niệm, thế khác đéo gì sỉ nhục đám Sophistes cổ đại, phải bám vào cái gì đấy để phòng thân. Nói chung thì, phế thải Bolsa aka Nam Cali và kiêm nhiệm tạp phẩm UC Irvine.

Kình Văn : Tin tôi đi, trình độ lũ người lợn Đại Đạo Trảm Phong chỉ tương đương đám học ngu phải ra đường viết đối liễn hồi xưa thôi – chứ giỏi thì đã ra làm quan, cần gì bám mặt đường kiếm ăn độ nhật. Mấy người hỏng thi cũng chẳng ai đi viết chữ dạo cả, nên nói thẳng ra là tụi nó không chen vào hoạn lộ nổi (không tiền, không tài).

Triều Dương : Có não mà để làm cảnh, được đi học nhưng đéo biết học, được đọc sách nhưng đéo chịu đọc… zombie cả lũ. Vầng, hết thanh niên “phở là món Hà Lội”, lại đến con les mặt nồi “cái gì Pháp xây thì không phải cổ phong”. Dm, hài đéo chịu được ~

Kình Văn : Ồ, nghiên cứu vú đít cổ phong là ngon rồi, nên về dưới lầu hoa của Kim Bảo Bà mới phải.

Triều Dương : Bảo chúng nó lên thiendia mà bán dâm, toàn bọn đầu đất. Mẹ dầu Kim Như dạo này bị viêm âm đạo hay sao mà chưa tái xuất ?

Kình Văn : Sau cú khoe “cuốc lồn dâm tặc” ở bảo tàng thì Bảo Bà chắc tã lắm rồi, phải tẩm bổ cho khỏe còn lột trần lịch sử tiếp chớ. Giờ phải kiếm thật nhiều rau răm, sắc đặc vào, thế mới chóng lành bịnh được.

Triều Dương : Địt !

Advertisements
Categories: ❀ VĂN SỬ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: