Bác nông phu ở Yên Mô


Ông Ninh lại kể tiếp truyện sau :

Cũng năm ấy, ở Yên Mô (một thôn nhỏ trong vùng) có một nông phu nghèo đói phải đi ăn xin ở bãi tha ma. Tối đến, cùng một bạn hành khất phải nằm ngủ trong một cái quán bỏ không ven đường cái. Đêm càng khuya thì bụng càng đói, trằn trọc mãi chẳng ngủ được, trông ra chỉ thấy bóng giăng mập mờ ngoài đường. Thình lình có xe ngựa kéo qua, đông như đàn cá nối đuôi, hai gã nhìn nhau hãi quá vội chui tuột xuống gậm, đu mình trên sàn mà nín thinh không dám thở. Một lúc nữa lại thấy trống chiêng cờ quạt rước một chiếc kiệu bát cống, đem đặt ở trước quán, rồi chiêng trống tạm yên, phu lính dừng chân. Trên kiệu có tiếng truyền xã lệnh ra hỏi, sĩ tốt dạ ran như sấm. Lâu sau, thấy một người đội mũ phốc đầu mặc áo thụng ra quỳ trước kiệu mà trình to rằng : “Thưa tôi là xã lệnh xin yết kiến”.

Bác nông phu nấp dưới sàn đánh mắt nhìn ra, thấy người đương quỳ ấy giống hệt pho tượng thành hoàng vẫn thờ ở đình làng. Trong kiệu hắt ra tiếng nói : “Sổ lính làm xong chưa ?”. Xã lệnh cúi đầu thưa : “Thôn tôi đã nhỏ còn nghèo, lại mới gặp họa loạn, dân tình chạy hết rồi, chưa được bao đứa về, nên chưa thể bắt đinh ngay được”. Từ kiệu lại có tiếng quát to : “Ta phụng mệnh đi điểm lính, có lệnh xuống đã lâu. Bay còn lựa lời quanh co nói khéo, thực đáng trị tội theo quân pháp”. Tức thì có mấy ông mặc triều phục đứng quanh kiệu quỳ xuống xin hộ rằng : “Vị thần này vốn tính minh mẫn, trung trực, đã được thượng đế để ý chọn lựa, hãy nên rộng tha cho”. Rồi lấy khuỷu tay huých viên xã lệnh bảo phải dâng sổ ngay. Xã lệnh bất đắc dĩ phải kể hai người trong thôn : Một là bác nông phu đương nấp trong quán, còn người nữa cũng là hạng nghèo khốn không nơi nương tựa ở làng. Sổ dâng lên, vị ngồi trong kiệu sai các thuộc chức kiểm nhận, rồi nổi trống kéo đi. Vừa hay, gà đã gáy sáng.

Bác nông phu sợ toát mồ hôi, cùng người bạn lúm khúm ở gậm sàn bò ra, nhưng cũng vui lòng vì nghe tin sắp được thoát nơi bể khổ, bèn đi gõ cửa các nhà trong thôn xin một bữa no say rồi chết, người trong thôn cũng sẵn lòng cho. Quả nhiên cách mấy hôm, bác ta ốm chết, và người cùng có tên trong sổ lính hôm ấy cũng chết.

【Phạm Đình Hổ, Nguyễn Án. «Tang thương ngẫu lục»】

Advertisements
Categories: ♥♥ Văn chương chí | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: