Café Cột Cờ


Kình Văn : Dm, nay đi cà phê Cột Cờ. Đồ uống như shiệt, phục vụ cũng shiệt nốt, đéo bằng cái bữa cậu và tớ đi Bưu Điện.

► Highlands Coffee là dạng cà phê kiểu công nghiệp mà. Tự phục vụ, nó chỉ làm nước cho cậu thui, giống kiểu KFC hay McDonald ấy, cậu không quen là phải, thậm chí còn không có trà đá nữa mà, nước cũng phải mua. 😓

Kình Văn : Đắt mà phục vụ như cặc. Tụi nó thấy tớ và thằng bạn ăn mặc giản tiện nên đéo nhiệt tình.

► Ủa, Highlands gì kỳ vậy !? Highlands ở đây là cậu order nước tại quầy, xong rùi nó cho cậu cái khóa, khi nào nước cậu ra cậu phải tự chạy lại quầy lấy nước cậu xong là cái khóa nó chớp đèn đỏ, cậu lại quầy lấy nước, trà đá không có lun, nếu cậu uống café mà khát nước phải mua nước suối của nó – 10K/chai, nước thì dở ẹc lun, mà 1 ly trung bình tới 50K lận… nói chung tệ lắm. 😞 Được cái không gian với cái thương hiệu Highlands là nổi tiếng.

Kình Văn : Đúng như cậu mô tả. Ban đầu hai thằng lấy 1 chocolate và 1 matcha, phải tự đem khay ra chỗ ngồi uống, xong lại ra lấy 2 chai nước suối, tớ vẫn còn giữ hóa đơn nè. Nói chung, sẽ không quay lại lần sau.

► Cà phê kiểu take-away nó vậy mà, không có chuyện phục vụ cho mình đâu. 😊

Kình Văn : Chỗ này nằm dưới cột cờ luôn, bên cạnh có thần công và đạn đá, hồi 1946 là thành Hoàng Diệu mà, tức là trại của vệ quốc quân, đi đái thì vô nhà vệ sinh của bảo tàng. Nói chung là, bảo tàng cho thuê mặt bằng để kiếm thêm.

► Uhm, không gian đẹp mà. Đắt là cái không gian đó, chứ nguyên liệu pha tầm 10-15K, nó bán 50K siêu lời. 😄

Kình Văn : Dịch vụ ở Hanoi cực tệ !

► Không phải đâu ! 😄 Cậu không quen với văn hóa uống café của tụi Tây đó. Cậu mà đi Starbucks cậu còn chê nữa, giá thì mắc gấp hai Highlands, ly nào cũng tầm 100K, café của nó thì nhạt thếch lun. Cũng chả có phục vụ gì đâu, không gian đẹp nhưng nó sợ cậu ngồi lâu nên nó cho cậu cái mật khẩu wifi mà chỉ xài được trong 1 giờ thui à, gửi xe 10K nữa chứ. Móa ~

Kình Văn : Thôi, từ mai có đi chơi thì ra Hoàn Kiếm, ở đó đỡ hơn rất nhiều.

► Uhm ~ 😌 Xưa 2010, thằng bạn ở Mỹ về chơi, ngày nào nó cũng dẫn tụi tớ đi nhậu, ăn nhà hàng, café quán sang, ở Việt Nam có hai tháng mấy mà xài hết 300 triệu VN$… 300 triệu của năm 2010 đó nha, tương đượng 500 triệu bây giờ, xong cái về Mỹ phải cày lại từ đầu. 😤 Nói chung, ăn chơi thì không bao giờ là đủ đâu, tốt nhất cứ đạm bạc thui. 😒

Kình Văn : Căn bản thì tớ thấy không đáng so với hôm tụi mình bỏ ra 80K/ ly. Đồ uống Cột Cờ quá tệ !

► Thì đó, ly Highlands 50K cậu uống chưa bằng ly 14K của Café Huy nữa. Mà ở Bưu Điện đó hả, làm gì đến 80K, nhớ ly ở đó có 25K/ly thui mà. 😏

Kình Văn : Thì lâu quá gồi, cái hôm tớ mua tờ Bảo Đại ấy.

► Ê không phải, hình như bữa đó tớ uống hai ly, không nhớ rõ lắm. 😛

Kình Văn : Bữa đó bỏ ra mấy trăm K nhưng tớ không thấy xót.

► Nhớ mà, có hum đó là lần duy nhất cậu uống café đó chứ mấy, còn lại toàn zô café kiểu Việt Nam.

Kình Văn : Ừ, chả bị cậu chửi là không biết chọn đồ.

Triều Dương : Chiều hai chấp chính quan mặc thường phục vi hành, ai dè gặp ngay bọn phục vụ nhìn quần áo mà khinh thường không có tiền ngồi chỗ sang… Nực cười vãi chưởng ~

Kình Văn : Đồ uống như cặc, thái độ phục vụ cũng giống cặc nốt.

Triều Dương : Đéo mẹ, ba năm trước ra Highlands Coffee với lớp luyện IELTS cấp tốc, phục vụ đem menu ra tận bàn, rót nước mời, đồ cũng bê ra tận bàn, mà cà phê còn khá. Sau ba năm, thấy tệ vl ~ vừa ngọt vừa dở, thêm cái thái độ xấc xược.

Kình Văn : Thề, đéo bao giờ lai vãng nữa ~

Triều Dương : Bàn bên cạnh chẳng ra quầy gọi đồ tính tiền trước, cũng chẳng cần ra lấy đồ, có ngay bồi bàn đến cung phụng. Phẫn nộ, mẹ kiếp chúng nó ! Rồi sẽ phán xử cả đám Trảm Phong.

Kình Văn : Làm ăn chộp giật như này thì Hanoi đéo bao giờ giàu được, và mãi chỉ là đô thị hạng bét.

Triều Dương : Nói thật với ông, ngay tại Hoàng Thành khu Ba Đình, Tây nhiều Ta ít thì càng phải làm chuyên nghiệp lâu lắm rồi. Tôi nhớ, có vài lần ra Thái Hà thưởng café, bà chủ quán đó khi thấy hết nước là tự động ra rót. Cái văn hóa tiếp nước hoặc trà cho khách xem ra chỉ có vài chỗ ở Hà Nội, mà phần lớn – ông thấy đấy, trừ phi gọi thêm thì mới được mấy quán tự động ra tiếp như ở Sì Goòng đâu !?

Kình Văn : Tụi này phục vụ theo kiểu nhìn mẽ là ngu rồi. Vì tôi nghe thằng bạn kể, khi nó làm ở một khách sạn khá lớn của quận Ba, có mấy ông đi taxi vô, ăn mặc như Cái Bang nhưng lại có thân phận trùm doanh nghiệp, tiền tiêu như nước, boa thì rất hậu. Mà đúng là, tôi để ý mấy bà đứng tuổi chỉ ngồi một lát rồi đi vì phục vụ quá tệ. Ông thấy không, rốt cuộc, khi có quá nhiều điều kiện tốt thì đấy lại là lúc con người bạc nhược, làm ăn bất cẩn.

Triều Dương : Khâu đào tạo cung cách phục vụ, thái độ niềm nở cho nhân viên coi như nát. Ông biết đấy, chạy bàn hoặc phục vụ vốn dĩ lương thấp, mà đa số là sinh viên, làm kiếm thêm đồng ra đồng vào, tính chất thời vụ, kiếm được việc khác thì nhảy nhưng chí ít phải làm cho ra hồn.

Freeze Trà Xanh : uống lần đầu sẽ ngonn nhưng uống nhiều thì sẽ có cảm giác ngấy. Rõ vị trà xanh, có thêm thạch trà xanh khá ổn, nhưng vì uống khá nhiều lần rồi nên uống sẽ ngấy và ngọt. Cookies & Cream : không rõ vị lắm, uống nó cứ ngang ngang, mình muốn vị bánh nó rõ hơn chứ uống như vậy khá là nhạt nhẽooo. Uống vị này nhiều cũng ngấy lắm nhaa. Trà Thạch Đào: cuối cùng cũng có vị mình rõ ưng và không bao giờ bị ngấy Trà rõ vị, thanh thanh, có chút sữa nhưng không hề ngọt quá . Uống rất vừa miệngg, có thạch vị Đào và Đào miếngg. Đào miếng giòn, Thạch dẻo và ngon. Vị cứu tinh cho hai vị kia quá ngấyyy…

Chỗ ngồi ổn, có view cũng đẹp, tuy nhiên là các bạn nên chú ý mấy cái ghế gỗ nhé! Lòi hết cả đinh ra ngoài ngồi không rách tay rách chân thì cũng rách áo! Kiểm tra mấy cái ghế ghế nào cũng thế! Nhắc nhân viên thì nhân viên “Ui xời” cho qua, nhấc phịch ghế ra chỗ khác. Thái độ lồi lõm. Còn riêng về cafe ý, thì nếu các bạn nghĩ bước vào Highlands vì cafe ngon thì never, đơn giản là chỗ ngồi thoáng để mà chit chat thôi. Trà hay cafe gọi normal không dặn ít đá thì sẽ là 60-70% đá, vớt hết đã ra còn đúng 110ml nước.

Kình Văn : Thôi, lần sau sang Hoàn Kiếm. Ba Đình rõ ràng không phải chốn hò hẹn.

Triều Dương : Highlands Coffee là một phiên bản Starbucks thuần Việt. Có điều, ở Hà Nội thì dù là đéo gì cũng chẳng ăn nổi cách phục vụ.

Kình Văn : Hanoi không có văn hóa café. Nhưng nếu là nơi có đồ ăn uống ngon, phục vụ chân thành thì bỏ tiền đi taxi cũng đáng.

Triều Dương : Ở Hà Nội tôi thấy khả dĩ hơn cả là Tây Hồ và Hoàn Kiếm. Nhưng thôi, địa điểm đẹp mà đéo biết làm dịch vụ thì cũng chỉ như cái chốn bước ra rồi lại bước vào chẳng để lại ấn tượng gì ngoài sự hãm l**. Ông có để ý không ? Mấy nhà hàng, quán nước do các ông đầu bếp Tây làm chủ thường rất chú trọng đến khâu đào tạo nhân viên. Người Hà Nội còn lâu mới bắt kịp dân Tây Cống về văn hóa tiêu dùng cũng như kinh doanh.

Kình Văn : Dịch vụ kém nên Hanoi mới bị xếp vào tình trạng “hậu chiến”. Làm ăn manh mún, chộp giật như này đéo bao giờ ngóc trym lên nổi, nói gì thống trị Á châu như Singapore.

Triều Dương : Hậu quả của việc loại bỏ người Hoa đấy. Không có kỳ phùng địch thủ cạnh tranh nên chẳng có nhu cầu tự cải thiện. Bây giờ, dành chỗ cho khoảng 500K đến 1 triệu dân Hoa thì tôi tin rằng hơn 7 triệu dân Hà Nội sẽ bị họ đắc nhân tâm từ quán nước, trà sữa, ăn vặt… cho đến nhà hàng và đám Việt sẽ phải dẹp tiệm hết.

Kình Văn : Phục vụ kiểu này, ở quận Nhất gọi là phong cách “miệt vườn”, “hai lúa”. Sì phố thì tôi không cần đi mấy quận trung tâm, chỉ ở ngoại ô thôi đã được cung phụng như thượng đế, nhưng nếu vượt sông Saigon sang Bắc thì phục vụ y như hồi chiều, vì ở đó toàn người Việt với nhau thậm chí có những khu toàn dân gốc Bắc. Quán nào cũng lúp xúp, bẩn thỉu, như có bữa ông bạn dẫn tôi vô một quán café võng, có rạch và dừa. Ôi gồi, thum thủm, trong khi nhà vệ sinh còn ngay cạnh đó và ngập cứt. Chủ quán và nhân viên thì túm tụm oánh bài. ai gọi mới thưa, mà phục vụ kiểu nhát gừng y đám Cột Cờ.

Triều Dương : Nhắc lại chỉ thêm bực mình. Bọn CC đó như cc, ngồi gần 5 phút không ai ra hỏi không menu không nước tính 10K một chai nước mới vãi đạn, trong khi ở nhiều quán thì nước và trà là thứ miễn phí.

Kình Văn : Thì cho thấy là lương thấp, mà giá mặt bằng quá cao nên tụi nó làm chiếu lệ cho hết ca rồi về.

Triều Dương : Lương thấp một phần thôi. Không lẽ quán nào ở Hanoi trả lương thấp cũng có đám nhân viên cùi như vậy !?

Kình Văn : Ừ, cả do không được dạy dỗ, nói chung là làm thời vụ.

Triều Dương : Hà Nội cần thay máu cư dân, để toàn đám lưu manh làm ăn chộp giật không bao giờ khá lên được, mà xu hướng là càng ngày người ta càng cau có và ít niềm nở.

Kình Văn : Cuối tuần này cậu rảnh hông ?

Quốc Anh : Không rảnh lắm, có vụ gì à ?

Kình Văn : À, tớ định hẹn cậu để xử bắn vì tội ngông ấy mà.

Quốc Anh : 😅

Kình Văn : Thì muốn rủ rê cậu đi café thôi. Không phải mình tớ, mà có bạn tớ nữa, cậu cũng biết nó đó.

Quốc Anh : Tớ có biết ai đâu. 😄 12 tháng 7 cậu rảnh không, đi xem Đỗ Phương Nhi biểu diễn violin với tớ !? 😀

Kình Văn : Nao tớ chả rảnh, cậu nên hỏi ngược lại.

Quốc Anh : Tớ đợi buổi concert này cả năm rồi.

Kình Văn : Ừ, chắc được, ngoại trừ hôm đó có bão. Thì cuối tuần này đi coffee đã, địa điểm và giờ giấc tùy cậu, coi như tớ mời.

Quốc Anh : Cuối tuần này tớ chưa rảnh mà.

Triều Dương : Nhát địt vãi ra, nói năng dài dòng. Rảnh hay không là do hắn.

Kình Văn : 😖

Triều Dương : Đi dự đại nhạc hội lắm vãi ra. Bảo hắn đổi không khí đi ông.

Kình Văn : Tên này bị ngộ độc nặng, chung quy vẫn là sản phẩm của cái văn hóa propaganda.

Triều Dương : “Đợi buổi concert cả năm” ? MẸ KIẾP, cả đời có bao nhiêu đại nhạc hội sang chảnh thì qua Wien, qua Berlin, Bayreuth mà dự khán cổ điển, opera… có hết.

Kình Văn : Chịu khó đến Wien làm nghề đánh giày, sẽ được coi opera thượng lưu miễn phí. 😏 Phải đi lên từ chân đất như Der Führer ấy.

Triều Dương : Đứa thì suốt ngày sách, đứa thì nhạc, lũ zombie cô hồn ngoài kia thì Nhật Bổn.

Kình Văn : Không thế thì đám đầu nậu sách, nhạc công, doanh nghiệp sẽ đói.

Triều Dương : Xã hội trì trệ thì đám đó mới sống được. Đúng ra cái thời loạn này lại cực kỳ dễ kiếm tiền nếu biết khai thác cái sự bạc nhược, đớn hèn, trì trệ của chúng nó. Cứ chịu khổ thì đời sẽ không bạc đãi mình đâu, đâm đầu vào cái ảo vọng nhất thời có ngày ngã sấp mặt y như Hephaistos bị Zeus cầm chân ném từ trên đỉnh Olympos xuống hạ giới. Ông cũng kệ thằng Ngu Vãi Hàng đi, mời café đéo ra thì cút.

Kình Văn : Đương nhiên, đéo có lần thứ hai đâu.

Triều Dương : Nguyên tắc Vespasianus : Đéo nói nhiều và đừng để bố mày cụt hứng.

Advertisements
Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: