Buôn có bạn, bán có phường


Kình Văn : […] Bả làm chính trị mười năm nay nhưng không ai bỏ tù được, là vì bả có bàn tay sạch (không nhận tiền bố thí), nhưng bật mí (và có thể cậu biết) […]. Nói chung, là một dạng cơ hội chính trị sạch sẽ.

Quốc Anh : Vụ này tớ có nghe đồn rồi, nhưng đó là đời tư của người ta, tớ chả cần để ý. Còn cái stt kia tớ thành thực chỉ nói về bài học tự rút ra, nhưng có lẽ người ta luận ra thành cái gì đó.

Kình Văn : […] Tớ không bàn status, mà là comment của đám trẻ nghé.

Quốc Anh : Cmt đám đó thì chống cộng hay cuồng cộng đều có phong cách như nhau : Dấm dớ, mù tịt và tếu táo rởm.

Kình Văn : […] Tớ cũng nói bóng gió còn gì, là tụi nó sợ [và muốn tránh] chính trị nhưng lậm chính trị khủng khiếp, hễ cái gì can hệ lịch sử là y rằng suy tưởng chính trị. Cốt vì lịch sử là con đẻ của chính trị và tín ngưỡng. […]

Quốc Anh : Mặc dù cái stt của tớ không chủ đích nhắm vào vụ mấy nhà dân chủ, nhưng tớ vẫn thấy cái quy luật trong đó không sai. Nhân dân cho anh niềm tin hay khối óc mà chẳng cho tiền thì chứng tỏ họ cũng cóc tin anh, và anh không vĩ đại như chính anh tưởng, nên biết chấp nhận mình là ai hơn là thể hiện ta đây.

Kình Văn : […] Đấy gọi sự thực dụng trong hành vi chính trị. “Chuyến” đi tù của bà Quỳnh không hơn gì một giao dịch thương mại, bả tự nguyện. Mà tớ kể thêm, mấy ông bà trùm Việt Tân không hề bị cấm về Việt Nam nha, thậm chí ông Hoàng Cơ Định toàn ghé nhà ông anh họ vốn là đại tá quân đội nhân dân. Họ Hoàng Đông Ngạc lớn lắm, bên này bên kia đều có vai.

Quốc Anh : Thì bản chất mọi vấn đề quanh những phong trào dân chủ bao năm nay có khác gì giao dịch thương mại đâu. Tôi bán cho anh cái gọi “hi vọng”, “lý tưởng”, “công bằng”, hay ít nhất là sự thỏa mãn kiểu “Cống Quỳnh xỏ Chúa”… đổi lại, anh trả tôi những cái như “lương tri”, “cảm giác vĩ đại”, “niềm tin”, “khối óc”… Cơ mà trong cuộc giao dịch kiểu này tiền lại ít xuất hiện, hoặc là họ không đủ khả năng khiến người ta thanh toán bằng tiền. Khốn nạn một chỗ, chính tiền lại là thứ giúp mấy trào lưu dân chủ có sức mạnh hay cơ hội thành công.

Kình Văn : Chính trị và kinh tế là anh em ruột, tớ cho là vậy !

Quốc Anh : Nam Cao trong Chí Phèo có câu rất hay, đại ý : Mấy người coi vườn bách thú hay nói hổ cũng hiền như mèo. Chí Phèo khiến cả làng Vũ Đại sợ, và ghê, duy có Thị Nở thì còn hay vào hẳn lều xin mồi lửa. Việt Tân cũng kiểu đó !

Kình Văn : Ở hải ngoại có câu châm ngôn “Việt Tân là em Việt Cộng”…

Quốc Anh : 😝

Kình Văn : … nhưng tớ lại cho rằng nên mở rộng vấn đề đó : Chính trị có bản chất là tư lợi.

Quốc Anh : Không phải ! Không phải chính trị có bản chất là tư lợi, mà con người có bản chất đã là tư lợi. Như Tuân Tử nói : Chính trị do con người tạo ra.

Kình Văn : Hai bức ảnh sáng nay tớ tặng cậu là ông Nguyễn Thái Học và ông Phó Đức Chính.

Quốc Anh : Ảnh trái tớ nhận ra, phải thì chưa.

Kình Văn : Thế hệ Yên Báy có thể coi là… còn “sạch sẽ”…

Quốc Anh : Và thế nên họ thất bại.

Kình Văn : … nhưng sau đó thì cũng giành giật nhau vì lợi ích. Sau khi ông Nguyễn Thái Học mất, ông Nhất Linh được mặc định là “lãnh tụ kế nghiệp”, nhưng ổng lại là con buôn chính trị và học-nghệ thuật thượng thặng. Đấy là nhận xét của thằng bạn tớ trên cương vị viện sĩ Hán Nôm.

Quốc Anh : Con buôn trong chính trị ? Sao tớ lại thấy truyện này quá bình thường nhỉ ?

Kình Văn : Bình thường với người chăm nghe tin đa chiều, nhưng là bất thường với đám trẻ trâu như Đại Đạo Trảm Phong.

Quốc Anh : Không phải chỉ trẻ trâu đâu ! 😏

Advertisements
Categories: ☺☺ Thời đàm | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: