Author Archives: longtinh22

About longtinh22

Xuyên qua mọi thành kiến.

Livestream


Triều Dương : Thế ông bảo chặn số thằng ôn ấy đi. Dm, luyến ái phải rõ ràng, đéo có trò lấp lửng như thế.

Kình Văn : Nhắn tin nãy gồi. Nói chung, sau này có vợ con, tôi đéo muốn cho gặp nó. Tuy là bạn bè thân thiết, nhưng nhà có đàn bà phải tránh, cách hành xử với phụ nữ của nó quá bần tiện và bệnh hoạn.

Triều Dương : Xã hội giờ đủ thể loại đàn ông. Mà loại như nó vs Thắng, tránh hết ra. Bây giờ trêu gái còn khiếm nhã hơn cả đám 8X đầu 9X.

Kình Văn : Bây giờ cuộc sống dễ dãi quá, nên hầu như người ta coi việc nói năng và cảm nhận tình dục là thường. Nói thật, dù quý nó nhưng nhiều khi nó thốt ra mấy câu khiến tôi chỉ muốn đâm chết. Giờ hầu như chả có đạo đức gì để người ta biết kiềm chế hành vi. Dm, tự với chả do… có cái con cặc ~

Triều Dương : Bây giờ bố mẹ còn bó tay, thậm chí để chúng nó tùy nghi hành sự mà.

Kình Văn : Ví thử Dương, Đức, Sử, Vương… nghe được mấy bình luận khiếm nhã về vợ con mình coi đám đó còn đòi tự do nữa không. Mà tôi bảo thiệt chớ, tụi nó phẩm bình là còn nhẹ đấy, chớ thực tế còn nhiều điều đốn mạt hơn. Suy cho cùng, mấy tuyên ngôn “tự do – dân chủ” chỉ là nói nhảm kiếm ăn.

Triều Dương : Từ thời La Mã, đụng chạm đến vợ con người ta là đã phải ra tòa, thậm chí bị tống cổ khỏi thành phố. Tự do gì thì luôn có những vùng cấm, không là loạn. Trần Quang Đức đòi “giải phóng phụ nữ”, nhưng hắn có lấy con vợ đĩ thõa khoe mông vú đâu.

Kình Văn : Câu châm ngôn của TYPN luôn đúng với tâm lý mọi con trai An Nam. Thằng bạn tôi không chỉ ăn nói thô bỉ thôi đâu, có điều, nó không cảm thấy được hành vi đó là lệch lạc, và đến mức coi là hiển nhiên cơ mà. Đúng cái thời đại hamlone, cái đéo gì cũng đem khoe được.

👵 Thôi đi, anh là đồ ngu ! Anh hô hào đổi mới, Âu hóa, anh cổ động phái phụ nữ phải cải cách y phục theo mốt của anh, phải đánh phấn bôi môi theo cách thức của anh, thì tôi, tôi cũng là một phụ nữ mặc dầu tôi chỉ là vợ anh ! Tôi là người đàn bà Khắp bàn dân thiên hạ này ai cũng có thể làm chứng cho tôi rằng tôi là phụ nữ, chính tôi cũng là phụ nữ ! Ai bảo không ? Ừ, có ai dám chối không ? Tôi thách ai dám bảo tôi không là đàn bà đấy ?

👴 Biết rồi ! Biết rồi… Câm đi ! Thối chưa !

👵 Tôi không câm có được không ?

👴 Câm đi, đồ ngu ! Khi người ta cổ động đàn bà thì phải biết là cũng có năm bảy thứ đàn bà ! Khi người ta nói phụ nữ… là nói vợ con chị em người khác, chứ không phải vợ con chị em của ta ! Mợ đã hiểu chưa ? Người khác thì được, mà mợ, mợ là vợ tôi, thì mợ không thể tân thời như người khác được !

👵 Thế thì tôi không hiểu nữa đấy ! Vô lý !

👨 Thưa bác, ta nên chia gia đình với xã hội ra làm hai.

👵 Thế sao bác cũng chủ trương cải cách trong báo của bác ?

👨 Là vì tôi cũng như bác giai. Phụ nữ nghĩa là vợ con chị em người khác chứ không phải vợ con chị em của tôi. Gia đình tôi thì cứ phải theo cổ, không được có hạng đàn bà ăn mặc tân thời nay khiêu vũ, mai chợ phiên, rồi về nhà chửi lại mẹ chồng bằng những lý thuyết bình quyền với giải phóng !

👴 Đối với tôi ấy à ?… Đàn bà cứ nhốt trong buồng, mợ đã hiểu ra chưa ?

👵 Giời ơi ! Có thể như thế được chăng ?

👨 Giời ơi ! Thì chỉ có thế mà mãi không hiểu ?

👴 Rõ đồ khốn ! Tưởng bở ! Đòi nay mốt này, mai mốt khác để làm túi cơm giá áo à ? Đã ăn hại chồng mà lại bắt chồng nay sắm thứ này, mai sắm cái khác để làm cho chồng phải khổ sở rồi không kiếm ra tiền để diện thì “đi khách” lấy tiền ! Đừng có học đòi ! Đừng có lãng mạn ! […] Tôi đã bắt được quả tang anh dùng những văn chương bóng bẩy ra mê hoặc vợ tôi, định làm cho vợ tôi trụy lạc, định làm tan nát gia đình nhà tôi đấy nhé ! Anh cứ liệu cái thần hồn ! […] Mau ! Đi về ngay ! Về cởi cái quần trắng ra ngay ! Không có mà không vợ, không chồng gì nữa đâu.

Triều Dương : Thì nếu Thắng đi phang gái, nó cũng sẽ về khoe. Xem hàng họ mặt mũi con nó vừa quất như thế nào… xinh xấu, to nhỏ, nở lép, thơm thối, lông nhiều ít ra sao. Mấy thằng như thế luôn có ẩn ức rất bệnh hoạn.

Kình Văn : Bây giờ có trò livestream làm tình mà ông. Tôi nói rồi, Facebook là công cụ tuyệt vời nhất để biết mọi hay dở của con người, là vì khi nó trở nên dễ dãi và gần gũi thì người ta có ảo giác là nó khiến họ được bộc lộ hết cái Tôi ra. Thế cho nên, bây giờ ông muốn thấy cảnh người ta đi ỉa, địt nhau, đấm nhau… thì quá dễ. Như thằng Thắng, nó còn nói thẳng, khi nào quất gái thì nó sẽ livestream full HD cơ mà.

Triều Dương : Trước đây đó là thứ cấm kị, ảnh hưởng đến nhân cách phẩm giá lắm.

Kình Văn : Tụi mình có làm gì đâu, mà rồi tự con đĩ Kim Như lột truồng bản thân đấy chứ. Nó đem hết “vốn tự có” của nó ra cho thiên hạ ngắm, ai ép ?

Triều Dương : Khi đến tam tuần, nhìn lại chúng nó sẽ thấy nhục lắm, thời trẻ trâu làm trò hề cho thiên hạ. Đến tuổi yên bề gia thất chúng nó sẽ hiểu ~

Kình Văn : Một tương lai cô độc nơi dưỡng lão viện, thậm chí xó công viên, đang đợi tụi nó.

Triều Dương : Khoảng 5 năm nữa sẽ phải trả giá. Cứ chờ đấy, công cụ của thời đại.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Café Cột Cờ


Kình Văn : Dm, nay đi cà phê Cột Cờ. Đồ uống như shiệt, phục vụ cũng shiệt nốt, đéo bằng cái bữa cậu và tớ đi Bưu Điện.

► Highlands Coffee là dạng cà phê kiểu công nghiệp mà. Tự phục vụ, nó chỉ làm nước cho cậu thui, giống kiểu KFC hay McDonald ấy, cậu không quen là phải, thậm chí còn không có trà đá nữa mà, nước cũng phải mua. 😓

Kình Văn : Đắt mà phục vụ như cặc. Tụi nó thấy tớ và thằng bạn ăn mặc giản tiện nên đéo nhiệt tình.

► Ủa, Highlands gì kỳ vậy !? Highlands ở đây là cậu order nước tại quầy, xong rùi nó cho cậu cái khóa, khi nào nước cậu ra cậu phải tự chạy lại quầy lấy nước cậu xong là cái khóa nó chớp đèn đỏ, cậu lại quầy lấy nước, trà đá không có lun, nếu cậu uống café mà khát nước phải mua nước suối của nó – 10K/chai, nước thì dở ẹc lun, mà 1 ly trung bình tới 50K lận… nói chung tệ lắm. 😞 Được cái không gian với cái thương hiệu Highlands là nổi tiếng.

Kình Văn : Đúng như cậu mô tả. Ban đầu hai thằng lấy 1 chocolate và 1 matcha, phải tự đem khay ra chỗ ngồi uống, xong lại ra lấy 2 chai nước suối, tớ vẫn còn giữ hóa đơn nè. Nói chung, sẽ không quay lại lần sau.

► Cà phê kiểu take-away nó vậy mà, không có chuyện phục vụ cho mình đâu. 😊

Kình Văn : Chỗ này nằm dưới cột cờ luôn, bên cạnh có thần công và đạn đá, hồi 1946 là thành Hoàng Diệu mà, tức là trại của vệ quốc quân, đi đái thì vô nhà vệ sinh của bảo tàng. Nói chung là, bảo tàng cho thuê mặt bằng để kiếm thêm.

► Uhm, không gian đẹp mà. Đắt là cái không gian đó, chứ nguyên liệu pha tầm 10-15K, nó bán 50K siêu lời. 😄

Kình Văn : Dịch vụ ở Hanoi cực tệ !

► Không phải đâu ! 😄 Cậu không quen với văn hóa uống café của tụi Tây đó. Cậu mà đi Starbucks cậu còn chê nữa, giá thì mắc gấp hai Highlands, ly nào cũng tầm 100K, café của nó thì nhạt thếch lun. Cũng chả có phục vụ gì đâu, không gian đẹp nhưng nó sợ cậu ngồi lâu nên nó cho cậu cái mật khẩu wifi mà chỉ xài được trong 1 giờ thui à, gửi xe 10K nữa chứ. Móa ~

Kình Văn : Thôi, từ mai có đi chơi thì ra Hoàn Kiếm, ở đó đỡ hơn rất nhiều.

► Uhm ~ 😌 Xưa 2010, thằng bạn ở Mỹ về chơi, ngày nào nó cũng dẫn tụi tớ đi nhậu, ăn nhà hàng, café quán sang, ở Việt Nam có hai tháng mấy mà xài hết 300 triệu VN$… 300 triệu của năm 2010 đó nha, tương đượng 500 triệu bây giờ, xong cái về Mỹ phải cày lại từ đầu. 😤 Nói chung, ăn chơi thì không bao giờ là đủ đâu, tốt nhất cứ đạm bạc thui. 😒

Kình Văn : Căn bản thì tớ thấy không đáng so với hôm tụi mình bỏ ra 80K/ ly. Đồ uống Cột Cờ quá tệ !

► Thì đó, ly Highlands 50K cậu uống chưa bằng ly 14K của Café Huy nữa. Mà ở Bưu Điện đó hả, làm gì đến 80K, nhớ ly ở đó có 25K/ly thui mà. 😏

Kình Văn : Thì lâu quá gồi, cái hôm tớ mua tờ Bảo Đại ấy.

► Ê không phải, hình như bữa đó tớ uống hai ly, không nhớ rõ lắm. 😛

Kình Văn : Bữa đó bỏ ra mấy trăm K nhưng tớ không thấy xót.

► Nhớ mà, có hum đó là lần duy nhất cậu uống café đó chứ mấy, còn lại toàn zô café kiểu Việt Nam.

Kình Văn : Ừ, chả bị cậu chửi là không biết chọn đồ.

Triều Dương : Chiều hai chấp chính quan mặc thường phục vi hành, ai dè gặp ngay bọn phục vụ nhìn quần áo mà khinh thường không có tiền ngồi chỗ sang… Nực cười vãi chưởng ~

Kình Văn : Đồ uống như cặc, thái độ phục vụ cũng giống cặc nốt.

Triều Dương : Đéo mẹ, ba năm trước ra Highlands Coffee với lớp luyện IELTS cấp tốc, phục vụ đem menu ra tận bàn, rót nước mời, đồ cũng bê ra tận bàn, mà cà phê còn khá. Sau ba năm, thấy tệ vl ~ vừa ngọt vừa dở, thêm cái thái độ xấc xược.

Kình Văn : Thề, đéo bao giờ lai vãng nữa ~

Triều Dương : Bàn bên cạnh chẳng ra quầy gọi đồ tính tiền trước, cũng chẳng cần ra lấy đồ, có ngay bồi bàn đến cung phụng. Phẫn nộ, mẹ kiếp chúng nó ! Rồi sẽ phán xử cả đám Trảm Phong.

Kình Văn : Làm ăn chộp giật như này thì Hanoi đéo bao giờ giàu được, và mãi chỉ là đô thị hạng bét.

Triều Dương : Nói thật với ông, ngay tại Hoàng Thành khu Ba Đình, Tây nhiều Ta ít thì càng phải làm chuyên nghiệp lâu lắm rồi. Tôi nhớ, có vài lần ra Thái Hà thưởng café, bà chủ quán đó khi thấy hết nước là tự động ra rót. Cái văn hóa tiếp nước hoặc trà cho khách xem ra chỉ có vài chỗ ở Hà Nội, mà phần lớn – ông thấy đấy, trừ phi gọi thêm thì mới được mấy quán tự động ra tiếp như ở Sì Goòng đâu !?

Kình Văn : Tụi này phục vụ theo kiểu nhìn mẽ là ngu rồi. Vì tôi nghe thằng bạn kể, khi nó làm ở một khách sạn khá lớn của quận Ba, có mấy ông đi taxi vô, ăn mặc như Cái Bang nhưng lại có thân phận trùm doanh nghiệp, tiền tiêu như nước, boa thì rất hậu. Mà đúng là, tôi để ý mấy bà đứng tuổi chỉ ngồi một lát rồi đi vì phục vụ quá tệ. Ông thấy không, rốt cuộc, khi có quá nhiều điều kiện tốt thì đấy lại là lúc con người bạc nhược, làm ăn bất cẩn.

Triều Dương : Khâu đào tạo cung cách phục vụ, thái độ niềm nở cho nhân viên coi như nát. Ông biết đấy, chạy bàn hoặc phục vụ vốn dĩ lương thấp, mà đa số là sinh viên, làm kiếm thêm đồng ra đồng vào, tính chất thời vụ, kiếm được việc khác thì nhảy nhưng chí ít phải làm cho ra hồn.

Freeze Trà Xanh : uống lần đầu sẽ ngonn nhưng uống nhiều thì sẽ có cảm giác ngấy. Rõ vị trà xanh, có thêm thạch trà xanh khá ổn, nhưng vì uống khá nhiều lần rồi nên uống sẽ ngấy và ngọt. Cookies & Cream : không rõ vị lắm, uống nó cứ ngang ngang, mình muốn vị bánh nó rõ hơn chứ uống như vậy khá là nhạt nhẽooo. Uống vị này nhiều cũng ngấy lắm nhaa. Trà Thạch Đào: cuối cùng cũng có vị mình rõ ưng và không bao giờ bị ngấy Trà rõ vị, thanh thanh, có chút sữa nhưng không hề ngọt quá . Uống rất vừa miệngg, có thạch vị Đào và Đào miếngg. Đào miếng giòn, Thạch dẻo và ngon. Vị cứu tinh cho hai vị kia quá ngấyyy…

Chỗ ngồi ổn, có view cũng đẹp, tuy nhiên là các bạn nên chú ý mấy cái ghế gỗ nhé! Lòi hết cả đinh ra ngoài ngồi không rách tay rách chân thì cũng rách áo! Kiểm tra mấy cái ghế ghế nào cũng thế! Nhắc nhân viên thì nhân viên “Ui xời” cho qua, nhấc phịch ghế ra chỗ khác. Thái độ lồi lõm. Còn riêng về cafe ý, thì nếu các bạn nghĩ bước vào Highlands vì cafe ngon thì never, đơn giản là chỗ ngồi thoáng để mà chit chat thôi. Trà hay cafe gọi normal không dặn ít đá thì sẽ là 60-70% đá, vớt hết đã ra còn đúng 110ml nước.

Kình Văn : Thôi, lần sau sang Hoàn Kiếm. Ba Đình rõ ràng không phải chốn hò hẹn.

Triều Dương : Highlands Coffee là một phiên bản Starbucks thuần Việt. Có điều, ở Hà Nội thì dù là đéo gì cũng chẳng ăn nổi cách phục vụ.

Kình Văn : Hanoi không có văn hóa café. Nhưng nếu là nơi có đồ ăn uống ngon, phục vụ chân thành thì bỏ tiền đi taxi cũng đáng.

Triều Dương : Ở Hà Nội tôi thấy khả dĩ hơn cả là Tây Hồ và Hoàn Kiếm. Nhưng thôi, địa điểm đẹp mà đéo biết làm dịch vụ thì cũng chỉ như cái chốn bước ra rồi lại bước vào chẳng để lại ấn tượng gì ngoài sự hãm l**. Ông có để ý không ? Mấy nhà hàng, quán nước do các ông đầu bếp Tây làm chủ thường rất chú trọng đến khâu đào tạo nhân viên. Người Hà Nội còn lâu mới bắt kịp dân Tây Cống về văn hóa tiêu dùng cũng như kinh doanh.

Kình Văn : Dịch vụ kém nên Hanoi mới bị xếp vào tình trạng “hậu chiến”. Làm ăn manh mún, chộp giật như này đéo bao giờ ngóc trym lên nổi, nói gì thống trị Á châu như Singapore.

Triều Dương : Hậu quả của việc loại bỏ người Hoa đấy. Không có kỳ phùng địch thủ cạnh tranh nên chẳng có nhu cầu tự cải thiện. Bây giờ, dành chỗ cho khoảng 500K đến 1 triệu dân Hoa thì tôi tin rằng hơn 7 triệu dân Hà Nội sẽ bị họ đắc nhân tâm từ quán nước, trà sữa, ăn vặt… cho đến nhà hàng và đám Việt sẽ phải dẹp tiệm hết.

Kình Văn : Phục vụ kiểu này, ở quận Nhất gọi là phong cách “miệt vườn”, “hai lúa”. Sì phố thì tôi không cần đi mấy quận trung tâm, chỉ ở ngoại ô thôi đã được cung phụng như thượng đế, nhưng nếu vượt sông Saigon sang Bắc thì phục vụ y như hồi chiều, vì ở đó toàn người Việt với nhau thậm chí có những khu toàn dân gốc Bắc. Quán nào cũng lúp xúp, bẩn thỉu, như có bữa ông bạn dẫn tôi vô một quán café võng, có rạch và dừa. Ôi gồi, thum thủm, trong khi nhà vệ sinh còn ngay cạnh đó và ngập cứt. Chủ quán và nhân viên thì túm tụm oánh bài. ai gọi mới thưa, mà phục vụ kiểu nhát gừng y đám Cột Cờ.

Triều Dương : Nhắc lại chỉ thêm bực mình. Bọn CC đó như cc, ngồi gần 5 phút không ai ra hỏi không menu không nước tính 10K một chai nước mới vãi đạn, trong khi ở nhiều quán thì nước và trà là thứ miễn phí.

Kình Văn : Thì cho thấy là lương thấp, mà giá mặt bằng quá cao nên tụi nó làm chiếu lệ cho hết ca rồi về.

Triều Dương : Lương thấp một phần thôi. Không lẽ quán nào ở Hanoi trả lương thấp cũng có đám nhân viên cùi như vậy !?

Kình Văn : Ừ, cả do không được dạy dỗ, nói chung là làm thời vụ.

Triều Dương : Hà Nội cần thay máu cư dân, để toàn đám lưu manh làm ăn chộp giật không bao giờ khá lên được, mà xu hướng là càng ngày người ta càng cau có và ít niềm nở.

Kình Văn : Cuối tuần này cậu rảnh hông ?

Quốc Anh : Không rảnh lắm, có vụ gì à ?

Kình Văn : À, tớ định hẹn cậu để xử bắn vì tội ngông ấy mà.

Quốc Anh : 😅

Kình Văn : Thì muốn rủ rê cậu đi café thôi. Không phải mình tớ, mà có bạn tớ nữa, cậu cũng biết nó đó.

Quốc Anh : Tớ có biết ai đâu. 😄 12 tháng 7 cậu rảnh không, đi xem Đỗ Phương Nhi biểu diễn violin với tớ !? 😀

Kình Văn : Nao tớ chả rảnh, cậu nên hỏi ngược lại.

Quốc Anh : Tớ đợi buổi concert này cả năm rồi.

Kình Văn : Ừ, chắc được, ngoại trừ hôm đó có bão. Thì cuối tuần này đi coffee đã, địa điểm và giờ giấc tùy cậu, coi như tớ mời.

Quốc Anh : Cuối tuần này tớ chưa rảnh mà.

Triều Dương : Nhát địt vãi ra, nói năng dài dòng. Rảnh hay không là do hắn.

Kình Văn : 😖

Triều Dương : Đi dự đại nhạc hội lắm vãi ra. Bảo hắn đổi không khí đi ông.

Kình Văn : Tên này bị ngộ độc nặng, chung quy vẫn là sản phẩm của cái văn hóa propaganda.

Triều Dương : “Đợi buổi concert cả năm” ? MẸ KIẾP, cả đời có bao nhiêu đại nhạc hội sang chảnh thì qua Wien, qua Berlin, Bayreuth mà dự khán cổ điển, opera… có hết.

Kình Văn : Chịu khó đến Wien làm nghề đánh giày, sẽ được coi opera thượng lưu miễn phí. 😏 Phải đi lên từ chân đất như Der Führer ấy.

Triều Dương : Đứa thì suốt ngày sách, đứa thì nhạc, lũ zombie cô hồn ngoài kia thì Nhật Bổn.

Kình Văn : Không thế thì đám đầu nậu sách, nhạc công, doanh nghiệp sẽ đói.

Triều Dương : Xã hội trì trệ thì đám đó mới sống được. Đúng ra cái thời loạn này lại cực kỳ dễ kiếm tiền nếu biết khai thác cái sự bạc nhược, đớn hèn, trì trệ của chúng nó. Cứ chịu khổ thì đời sẽ không bạc đãi mình đâu, đâm đầu vào cái ảo vọng nhất thời có ngày ngã sấp mặt y như Hephaistos bị Zeus cầm chân ném từ trên đỉnh Olympos xuống hạ giới. Ông cũng kệ thằng Ngu Vãi Hàng đi, mời café đéo ra thì cút.

Kình Văn : Đương nhiên, đéo có lần thứ hai đâu.

Triều Dương : Nguyên tắc Vespasianus : Đéo nói nhiều và đừng để bố mày cụt hứng.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

May ???


Kình Văn : Muôn kiểu cầu may trước ngày thi của sĩ tử Huế ~ Dm, bệnh vl.

Triều Dương : Xem chừng trật tự này cũng không còn lý do để tồn tại lâu nữa đâu.

Kình Văn : Đại học Huế cùi bắp mà tụi nó cũng sợ trượt, dm. Cái trò cầu may rẻ rách này là bắt chước tụi Nhật tân tự do.

Triều Dương : Đem cả máy tính ra thắp hương. Mịa !

Kình Văn : Đám này đáng bị trượt vì đầu óc quá ngu. Làm tôi nhớ đến đám ngu dân Do Thái, hàng trăm đứa cố hít lấy chút hơi qua một cái lỗ nhỏ xíu, nhưng tụi Đức đã xả hơi ngạt vô đó, tất cả cùng chết.

Triều Dương : Tất cả đều chết vì danh vọng tiền tài thôi. Học vì bằng, học để kiếm tiền. Đúng cái thời hèn mạt !

Kình Văn : Dm, giờ cung cách khấn vái cũng đặc Nhật. 😝

Triều Dương : Nực cười quá nhỉ !? Ma-zờ phắc-cơ.

Kình Văn : Mấy hạng này đúng nghĩa là nô lệ, vì trong đầu đã sẵn sự thuần phục rồi.

Triều Dương : Địttttttttttttt…

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hội khủng bố


Triều Dương : Mỗi lần ở Mỹ, kiểm tra an ninh là mệt nhất, mặt thằng nào cũng căng. Ông thấy đấy, đi gây chiến khắp nơi nên lúc đéo nào cũng bị soi.

Kình Văn : Dào…

Triều Dương : Có bom nguyên tử cũng không bao giờ diệt được hết khủng bố đâu. Tụi nó vừa là chính trị vừa là công cụ chính trị.

Kình Văn : Dm, Iran chắc đứng sau mọi hoạt động khủng bố trước nay gồi.

Triều Dương : Iran, Saudi, Qatar – Thằng nào cũng nuôi khủng bố. Và Pakistan nuôi Taliban thì sao ?!

Kình Văn : Taliban giờ cùi bỏ mẹ. Nặng tội nhất vẫn là hai thằng Iran và Qatar.

Triều Dương : Mỹ từng nuôi rồi bị nó phản. Dù sao, Taliban đéo rây vào Iran, đánh bom chủ yếu là bọn Sunni thôi. Iran không có nhiều lợi ích ở Saudi, nhưng Qatar, Liban, Filistin và cả Yemen thì có. Nó bảo trì được mặt Đông không bị lũ mọi Pakistan và Afghan phá là ngon lắm rồi. Dm, còn thằng Iraq thì trước giờ vẫn cùi, ngay thời Saddam cũng nát bỏ bu ra.

Kình Văn : Iraq là con đĩ như Nguyễn Văn Hiệu, quan hệ tình dục với đủ hạng Kurus, Alexandros, Guyug, Nasser, Obama…

Triều Dương : Thằng nào nó cũng đưa mông cho thông, hiến đời zai tân… khửa khửa. Thôi kệ thằng đàn bà ấy, sống ảo toàn núp bóng công nghệ để tránh bị công kích. Facebook đúng là công cụ tuyệt vời để chúng nó bộc lộ hết mọi sự cứt đái ra, trong khi Mark chắc éo gì đã dùng FB. Cả thằng bài Nho giáo Phach Ho Nguyen nữa, đéo đẻ ra được chủ thuyết nào thì thôi, luôn dâm ý. Con đĩ vẫn chưa chịu hối cải đâu ! 😤💩

Categories: ☺☺ Thời đàm | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giai nhân Hà thành tiết lộ về tác giả bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn”


Một ngày cuối tháng 5, tại căn nhà nằm khuất sâu trong con ngõ nhỏ Võ Thị Sáu, Hai Bà Trưng, Hà Nội, chúng tôi có dịp gặp gỡ bà Viên Thị Thuận, năm nay 94 tuổi, một trong những nữ sinh Đồng Khánh thuở nào.

Trường nữ sinh Đồng Khánh – Hà Nội (College de Jeunes Filles) được thành lập năm 1917, nay là trường THCS Trưng Vương – Hà Nội, là ngôi trường duy nhất của miền Bắc dành riêng cho nữ sinh tới cấp trung học.

Ngôi trường được xây dựng vào những thập niên đầu thế kỷ 20, khi vấn đề nữ quyền đang gặp nhiều rào cản của tư tưởng phong kiến.

Từ đây, nhiều tiểu thư khuê các nhanh chóng bước ra khỏi chốn “màn che trướng rủ” để nhập cuộc với thời đại, trở thành những nữ sinh Đồng Khánh có tiếng duyên dáng và nết na.

Trong số họ có rất nhiều người là bậc kỳ nữ tài hoa sau này, như giáo sư Lê Thi (Dương Thị Thoa) con gái GS Dương Quảng Hàm, nhà giáo Hoàng Xuân Sính – nữ tiến sĩ toán học đầu tiên ở Việt Nam…

Bên cạnh đó, trường Đồng Khánh còn được nhiều người biết đến là ngôi trường của những giai nhân…

Ngôi trường của những giai nhân

Trong tâm trí người Hà Nội xưa, trường nữ sinh Đồng Khánh nổi tiếng với những cô học trò xinh đẹp đầy mộng mơ, hồn thiên thướt tha trong tà áo dài đã trở thành một miền kí ức khó phai.

Một ngày cuối tháng 5, tại căn nhà nằm khuất sâu trong con ngõ nhỏ Võ Thị Sáu, Hai Bà Trưng, Hà Nội, chúng tôi có dịp gặp gỡ bà Viên Thị Thuận, năm nay 94 tuổi, một trong những nữ sinh Đồng Khánh thuở nào.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Bà Viên Thị Thuận. Ảnh: Diệu Bình

Thời gian dẫu nhuốm màu tuổi tác, nhưng vẻ quý phái, thanh tao của giai nhân Hà thành ngày đó vẫn toát ra từ người đàn bà ở tuổi cửu thập cổ lai hy này.

Bằng chất giọng nhỏ nhẹ với phong thái đoan trang, bà Thuận kể: “Muốn vào trường Đồng Khánh học, các học trò phải vượt qua các kỳ thi gắt gao, chỉ ai thực sự học giỏi mới đỗ được vào trường Đồng Khánh”.

Theo bà Thuận, ngày xưa nữ sinh Đồng Khánh được học toàn diện, họ không chỉ được dạy văn hóa, dạy tiếng Pháp mà còn được dạy nữ công gia chánh, hát, đàn piano, thể dục thể thao.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Lớp của bà Viên Thị Thuận khóa 1934 – 1942. Ảnh: Nguyễn Lân Bình cung cấp

Bên cạnh đó, trường còn dạy thêu thùa may vá, cách tắm và chăm sóc cho trẻ sơ sinh, cách chi tiêu sao cho hợp lý bằng cách phân loại ra tiền điện, tiền nước, tiền ăn…

Ngày đó, nữ sinh Đồng Khánh nổi tiếng không chỉ thông minh, xinh đẹp mà còn hết sức nết na thuỳ mị. Ai cũng dịu dàng đài các, rất đỗi đa cảm nhưng vô cùng kín đáo, tế nhị. Dù có thích ai họ cũng chỉ giữ kín trong lòng hoặc gửi gắm vào những trang lưu bút.

Cựu nữ sinh Đồng Khánh cho biết: “Ngày đó cuộc sống của chúng tôi nói riêng và các tiểu thư đương thời nói chung rất lãng mạn. Chúng tôi thường đọc thơ và chép thơ vào những quyển lưu bút”.

Một cô bạn cùng lớp bà Thuận, so với các bạn có phần cá tính, mạnh mẽ hơn nhưng tâm hồn cũng không kém phần lãng mạn, cô là con gái một bác sĩ.

Cô bạn này có tình cảm với thầy giáo dạy thể thao người Pháp, đẹp trai và phong độ. Bị các bạn trong lớp phát hiện, trêu đùa, cô thường hay ngượng ngùng.

Rồi mối tình đơn phương đó cũng sớm kết thúc khi thấy giáo kết hôn cùng người phụ nữ khác. Còn cô thì gửi nỗi buồn da diết của mối tình đầu tan vỡ vào những quyển sổ lưu bút.

Bà Viên Thị Thuận cho biết thêm, các nữ sinh Đồng Khánh thường mặc áo dài thướt tha, thả mái tóc dài mượt, gọn gẽ đến trường.

Đặc biệt, theo nội quy nhà trường, không ai được phép trang điểm khi đi học. Thế mà các nữ sinh Đồng Khánh lại rất đẹp, đẹp đến hút hồn khiến bao trái tim nam sinh các trường THPT, ĐH phải si mê, ngơ ngẩn.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Trang lưu bút bà Thuận viết cho người bạn học ở trường Đồng Khánh. Ảnh Nguyễn Lân Bình cung cấp

Theo đó nam nữ học riêng, buổi chiều tan học, nam sinh từ các trường khác thường mon men đến cổng trường Đồng Khánh, đứng ngắm, nhìn trộm từ xa lúc các cô gái tan học về. Hầu như chàng trai nào cũng mơ được làm quen với một nữ sinh Đồng Khánh.

Họ coi đó là niềm hãnh diện, tự hào để khoe với bạn bè, nhưng điều này quả là chuyện khó, bởi mấy nữ sinh Đồng Khánh luôn lạnh như băng, thâm trầm như biển sâu. Với họ nữ sinh Đồng Khánh luôn là… một ẩn số.

Giai nhân tiết lộ sự thật về tác giả bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn”

Bà Thuận cho biết, học sinh nữ từ các tỉnh miền Bắc về đây học tập, phần lớn là con gái gia đình trung lưu, có địa vị trong xã hội. Vào thời gian bà Thuận học năm 3 ở trường Đồng Khánh, có người bạn rất xinh đẹp, tên là Phạm Thị Lý (SN 1922, quê ở Phủ Lý).

Người bạn này của bà được mệnh danh là hoa khôi trường Đồng Khánh, xinh đẹp, thông minh nhưng gia đình muốn bà lấy một người chồng bà không có tình cảm. Vốn có tâm hồn đa sầu, đa cảm nên khi phải lấy người mình không yêu, bà rất buồn bã.

Bà Viên Thị Thuận chia sẻ: “Cũng có thể trong lòng bà ấy đã có ý trung nhân nào khác nhưng ở thời kỳ nữ quyền vừa bắt đầu những bước đi đầu tiên, vẫn mang nặng tư tưởng phong kiến thì việc dành tình cảm cho người con trai nào đó, dẫu “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” là điều không thể. Nên khi phải về lấy chồng bà ấy rất buồn… Trước khi lấy chồng, bà Phạm Thị Lý đã sáng tác bài thơ ‘Hai sắc hoa ti gôn’ gửi đăng báo bằng bút danh TTKH, với mục đích giấu tên.

Bà không ngờ được bài thơ mình sáng tác trong cái giây phút ngẫu hứng lại trở nên nổi tiếng cho đến ngày nay. Hôm đó, bà Lý cùng tôi đến tòa soạn gửi bài thơ rồi đi thẳng nên chẳng ai tìm được tác giả”.

Bà Thuận cũng cho biết thêm: “Trước khi gửi đăng báo, bà Lý từng đọc cho các bạn trong lớp nghe…”.

Hà Nội xưa, giai nhân Hà thành, danh nhân thế kỷ 20, nữ sinh Đồng Khánh
Bà Thuận lần giở những bức ảnh cũ lưu trên ipad. Ảnh: Diệu Bình

Sau này, rất nhiều giả thiết được đưa ra để xác định tác giả thực sự nhưng đều dừng lại ở mức độ nghi vấn, vì tác giả bài thơ chưa bao giờ lên tiếng xác nhận.

Hình như, dù là cuộc hôn nhân “ép buộc” nhưng cuộc đời bà lại vô cùng hạnh phúc. Có thể vì thế, những cảm xúc đầu đời cùng bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn” được bà Lý cất gọn trong kí ức.

Vợ chồng bà sinh được 10 người con, sau này bà theo chồng sang Mỹ định cư và mất ở tuổi 80. Và, tác giả của một bài thơ nổi tiếng giờ vẫn là bí ẩn trong văn đàn.

Một nữ sinh nổi tiếng khác của trường Đồng Khánh, không thể không nhắc đến là GS Lê Thi tên thật là Dương Thị Thoa, con gái của cố GS Dương Quảng Hàm.

Bà cùng các anh chị em được cha mẹ cho ăn học tử tế ngay từ khi còn nhỏ. Bà chính là một trong hai nữ sinh đã kéo cờ trong ngày độc lập đầu tiên tại Quảng trường Ba Đình lịch sử ngày 2/9/1945.

Gần 80 năm đã trôi qua, nữ sinh trường Đồng Khánh cùng khóa bà Thuận chỉ còn lại vài người. Nhưng mỗi dịp có cơ hội gặp gỡ, họ vẫn tranh thủ ngồi lại hàn huyên và ôn lại những kỉ niệm vàng son thủa nào…

Vào thời gian bà Thuận học năm 3 ở trường Đồng Khánh, có người bạn rất xinh đẹp, tên là Phạm Thị Sứ (SN 1922, quê ở Phủ Lý).

Gia đình muốn bà lấy một người chồng bà không có tình cảm. Vốn có tâm hồn đa sầu, đa cảm nên khi phải lấy người mình không yêu, bà rất buồn bã.

Trước khi về lấy chồng, ngày chia tay các bạn, bà bịn rịn hồi lâu rồi đọc bài thơ “Hai sắc hoa ti gôn” để bày tỏ nỗi niềm của mình về một cuộc hôn nhân không có tình yêu.

Dù là cuộc hôn nhân qua mai mối nhưng dường như cuộc đời bà Sứ lại vô cùng hạnh phúc. Vợ chồng bà sinh được 10 người con, sau này bà theo chồng sang Mỹ định cư và mất ở tuổi 80.

Categories: ♥♥ Văn chương chí | %(count) bình luận

Truyện ông Lot


Triều Dương : Chính phủ mới của Pháp có mức tín nhiệm thấp nhất trong 20 năm ~ “Kết quả thăm dò của Elabe cho thấy sự tương đồng với kết quả của hãng Harris Interactive vào ngày bầu cử, khi 59% cử tri bầu cho ông Macron nói rằng họ làm vậy chỉ vì muốn ngăn bà Le Pen đắc thắng“. Dm vl ~ 😄

Kình Văn : Hai thằng chó mặt hãm tài đéo chịu được.

Triều Dương : Nhìn chán vl ấy ! Bầu chỉ vì không muốn Le Pen lên, nhưng cũng đéo tin tưởng gì thằng ranh này. Ông thấy đấy, đám đông đéo bao giờ có thể tin được.

Kình Văn : Khi dân chúng thờ ơ với chính trị, thì đó là lúc xảy ra những cuộc thanh trừng đấy. Nói theo Thánh Kinh là đại hồng thủy ; như là : Suy thoái kinh tế, dịch bệnh, hoặc những vụ xả súng, hoặc bạo loạn, hoặc chiến tranh, hoặc thảm sát… Ông bố khiến Trấn Thành bật khóc bị tố dối trá trên truyền hình ~ Dm, giờ TV-shows lột mặt trái rồi đấy, toàn những thứ dối trá.

Triều Dương : Vốn dĩ nó là thứ kiếm tiền, tôi chẳng tin gameshows từ lâu lắm rồi.

Kình Văn : Đệk mệ ! Đéo tin lổi, nạnh như mùa đông.

Triều Dương : Chịu khó đê.

Kình Văn : Nầy hỡi con cái của Israel, đêm qua tôi đọc lại truyện ông Lot. Hóa ra biển Chết có tên gọi hiếm hơn là “Sea of Lot” ông ạ. Là tại vì, từ Yehudah sang Sodom phải băng qua đó, mà biển Chết có nồng độ Muối nhiều nhất vũ trụ, cho nên bà vợ ông Lot mới Chết và hóa tượng Muối. Vả, hai đứa gái con ông Lot sinh ra hai người là Ammon và Moab, tức là hai sắc tộc ở bờ Đông biển Chết.

Triều Dương : Sau này thì đó là tên hai bộ lạc.

Kình Văn : 9-xác ! Ammon và Moab giống như là đọc ngược nhau vậy.

Triều Dương : Sông Yarden, Pillar of Salt. Tại sao lại là cột muối, tôi nghĩ mãi tối qua.

Kình Văn : Sự thật thì không có thành Sodom nào cả, nó là khối núi đá muối, có lẽ chính nó đã tạo ra vị mặn khủng khiếp của biển Chết. Đá muối có ở Lào và Tây Nguyên mà, chứ ở hai nơi đó làm gì ra biển lấy muối được. Ông thấy sức suy tưởng đáng nể của đám tu sĩ Yehudah chưa ?

Movements of the African rift system, along with the pressure generated by the slow accumulation of earth and rock, pressed down on the layers of salt, creating Mount Sodom.

Triều Dương : Đám Yehudah nói làm gì !?

Kình Văn : Thế nên khi tách các lớp màng Thánh Kinh ra, tụi mình có sự tổng quan về bối cảnh Israel cổ đại.

Triều Dương : Cựu Ước là lịch sử của người Do Thái, cũng như Ilias và Odysseia ấy. Nhưng vốn dĩ Cựu Ước không chỉ riêng Do Thái, mà cả Cận Đông – Lưỡng Hà – Ai Cập đều được đề cập, Thiên Chúa tách nước ra làm Tigris và Euphrates. Dm, nói chung có nhiều lớp trầm tích lắm.

Kình Văn : Thậm chí có cả Ilias và Aeneis. Cũng là đám đông không tin tưởng, sỉ nhục người tiên báo và rồi hầu hết phải chết trong đại họa.

Triều Dương : Thiên Chúa trong Cựu Ước cũng bừa bãi bỏ mje. Thấy nhân loại xây thành phố thì khiển chúng nó không thể nói cùng ngôn ngữ được nữa, tháp Babel ấy. Cái tên không thống nhất giữa các bộ lạc, rồi chia chúng ra từng vùng khác nhau. Cuối cùng là thành phố ngừng xây, còn mỗi tháp Babel sừng sững. Vốn dĩ cũng chẳng khác thời Ilias và Odysseia, khi con người sống cùng với các vị thần, các vị thần can thiệp như giáng thiên tai dịch họa để trừng phạt là thường. Vùng Kanaan nhìn chung như cái nồi lẩu thập cẩm, đủ các tín ngưỡng tông giáo ngôn ngữ sắc tộc.

Kình Văn : Nhân vật “Thiên Chúa” của Cựu Ước là “chép” Zeus của Hi Lạp chắc rồi, hoặc một Thiên Chúa của đám Phoinike.

Triều Dương : Dĩ nhiên. Hành xử bừa bãi thế thì chỉ tương ứng Zeus hoặc Iupiter thôi. Cứ phân tích dần Homeros, Hesiodos, Vergilius, Ovidius và Thánh Kinh sẽ thấy rất nhiều điểm tương đồng.

Kình Văn : El trong tiếng Phoinike là phiếm chỉ các vị thần.

Triều Dương : El sau này có thể là Allah và mấy cái danh xưng Amorite hay Akkad cũng như thế, nhìn chung là sau này đều quy lại một đấng tối cao. Tiếc là văn hóa Phoinike cũng còn tương đối mới mẻ với tôi, chỉ tạm biết là chúng nó chuyên đóng thuyền và vận chuyển lương thực binh sĩ cho Ba Tư đánh Hi Lạp. Nói chung, người La Mã cũng chỉ biết đến Phoinike qua Kartajen.

Kình Văn : Ancient Semitic religion

Sin (the Moon)
Shamash (the Sun)
Marduk (Jupiter)
Ishtar (Venus)
Ninurta (Saturn)
Nabu (Mercury)
Nergal (Mars)

Triều Dương : Đấy, biết ngay El và Allah có dính đến nhau.

Kình Văn : Marduk là thần được đám Babili sùng kính nhất. Elohim thì na ná như Abram.

Triều Dương : Ba Tư thì có Ahura Mazda, được đặt tên cho xe Mazda sau này.

Kình Văn : Đám này có thể gọi chung là Semit, nhưng tôi nghĩ nên gọi là Kana’an. Tức là gồm Ba Tư, Ả Rập, đám mọi quanh biển Chết, thậm chí có thể gồm Hi Lạp và Ai Cập. Cũng đéo hiểu sao cái xứ cằn cỗi bé tí đó lại đột ngột văn minh thế, hết Phoinike lại đến đám Yehudah.

Triều Dương : Arab ngày xưa cũng là Semite, nhưng Semite thường chỉ các sắc tộc nói ngôn ngữ Semite thì đúng hơn. Lưỡng Hà cũng phần nào đó ảnh hưởng, và thậm chí bị ảnh hưởng từ Kanaan. À mà dm, hôm qua đọc Genesis. Có nhắc đến Sidon là hậu duệ mấy đời của Noah, sau này Sidon là một trong năm thành bang của Phoinike.

Kình Văn : Thế ông ta có ghé Việt Nam không, là tổ phụ của vua Việt nào không ? 😝

Triều Dương : Có, thủy tổ của Toàn Sida. Thậm chí có thể nói rằng Aeneas đã đánh nhau với Châu Văn vương, vì dù sao hắn cũng là con rơi của Aphrodite, sau này lại được Ivlivs Caesar tôn làm tiên tổ. He-he… 😜

Kình Văn : Có lẽ sau khi Christ leo cột chơi dây, Magdalena đã lang chạ với vài thằng khác để sau này có hậu duệ qua Saigon chế tạo Magdalina Truồng, và giờ đàng hoàng làm thánh mẫu của băng Đại Đạo Trảm Phong. Ôi tự hào vỗn cả lài ~

Triều Dương : Địa cầu nhỏ bé lắm, trung tình sang tận An Nam cũng là lẽ thường tình. Maria đổ vỏ cho Ioseph, đéo biết sau này em Magdalina có đổ vỏ cho ai nữa không, túng thì dễ bạnh háng ra thôi. Bóc bánh trả tiền, giao dịch thành công, đề nghị quý em kiểm tra tài khoản để xác nhận. Mấy cái tích dong buồm ra đái, ý lộn, ra khơi lưu vong viễn xứ, rồi thành vua nơi nao, hương của gió chẳng kém Lý Dương Côn – Lý Long Tường – Lý Đăng Hiền. Nếu tên Brvtvs ất ơ nào đó còn được nhận làm quốc tổ Anglo, thì lý do đéo gì Lý Long Tường không thể thành tiên tổ của mấy nhánh họ Lý Chô Sơn.

Kình Văn : Thôi hỡi người anh em, hãy ngưng khóc cho kiếp tha hương khất thực của gái Magdalina Truồng !

Triều Dương : Yên chí là vụ cưỡng gian Lucretia sẽ sớm tái hiện thôi. “Đẻ con khôn mát l** rười rượi ; Đẻ con dại thảm hại cái l**” ~ Dm, Aeneas được cái l** thánh linh của Venus phọt ra thì khí chất ngời ngời, trong khi Magdalena tổ mẫu của Magdalina Truồng chắc cũng là một thứ ủy an phụ của Iesous. Hớ-hớ-hớ…

Kình Văn : Magdalena với Juda thì mới ra loài lăng loàn như Magdalina Truồng. 😄 Mà dm thằng khốn Nguyễn Văn Hiệu, tôi đang rất-rất muốn bắn chết nó, xong cạo đầu thuộc da làm giày nhằm sáng danh đức Chúa. Tôi đã không dưới hai lần cảnh báo nó về cơn hồng thủy sắp diễn ra, nhưng nó vẫn ra sức thể hiện bản thân như một con đĩ tân tự do ba xu. Thằng chó này đáng phải nhốt vào Sodom.

Triều Dương : Nguyễn Văn Hiệu dù sao cũng kiệt sức rồi. Giờ khoe hàng mãi, nhưng cũng chỉ nhai đi nhai lại như con bò cái. Sắp chết rồi vẫn tưởng mình tốt mã lắm.

Kình Văn : Bây giờ đem cả ông bà ông vải ra khoe “cổ phong” nhà mình cũng bằng “cổ phong” nhà nó. Thằng này đùa tinh tế quá !

Categories: ❀❀ Ngữ ngôn chí | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hai gã cùng bàn, không kể những thằng ngu


Nguyễn Phúc Anh : Vấn đề nghiên cứu sử học hiện nay em thấy ở Việt Nam là mọi người vẫn bị kẹt mãi trong câu chuyện chân/ngụy, thật/giả. Em nghĩ sử học nên đặt những câu hỏi khác sớm.

Trần Trọng Dương : Vẫn phải làm những việc đó, và làm song song! không chắc về sử liệu học là chết đấy! Nhân học cũng có cách làm sử liệu học riêng, điều đó em quá biết! Chứ cứ hồn nhiên mà phỏng vấn/ điều tra/ tham dự sâu, rồi tin tuyệt đối vào đó thì toi ah? Có nhiều ngành khoa học, và mỗi ngành khoa học có chức năng riêng, giải quyết những câu hỏi riêng, đối tượng riêng, phương pháp riêng. Cho nên, nếu nghiên cứu về thời Lê Thánh Tông mà cứ tin là Hồng Đức QATT là hàng ngon tuốt thì chỉ có chết! Dù là văn học, hay tư tưởng, hay sử học, văn hóa học,…mà không biết sử liệu học hay rộng hơn tư liệu học thì sớm muộn cũng chết thôi! Giám định xong mới đặt những câu hỏi khác! Còn không giám định được thì đặt biển báo (mìn chưa gỡ) đừng có đụng vào! Không biết đó là mìn mà đem vào khò là toi!

Nguyễn Phúc Anh : Không anh, em không bảo nó không cần thiết. Quan trọng trong thực hành nghiên cứu lịch sử là giải thích tiến trình hình thành quan điểm, “sự thực lịch sử” đó chứ không phải chỉ ra nó chân/hay nguỵ. Nếu chúng ta thừa nhận không có sự thật lịch sử thì tại sao ta phải cố chứng minh rằng cái sự kiện này là đúng hay sai?

Trần Trọng Dương : Anh đang nói là sử liệu (văn bản), chứ không phải là sự kiện Hàn Thuyên làm văn. Cái ngưỡng để tránh “tuyệt đối hóa” sử thực, và phủ định hoàn toàn khả năng nhận thức lịch sử là vô cùng phức tạp! Ví dụ, vụ bia Đường Lâm mà anh và Phạm Lê Huy đến nay vẫn chưa giải quyết xong, chưa nhất trí được! Anh cũng cho là “không có LS tuyệt đối toàn diện như nó đã từng xảy ra”, nhưng ta lại có mà là “có nhiều hiện vật lịch sử”, “sự kiện lịch sử”, “văn bản lịch sử” và “nhân vật lịch sử” và nhiều cách diễn giải lịch sử. Trước đây, anh có nghĩ đến việc bằng cách nào có thể phân biệt, một ông Hùng Vương và một ông Lý Thường Kiệt?

Nguyễn Phúc Anh : Về trường hợp Trần Văn Quyến hỏi, có lẽ nếu là em, em sẽ tìm hiểu và đưa ra lý giải CỦA EM về câu chuyện Nguyễn Thuyên, từ một vài dòng được chép trong chính sử được diễn dịch theo hướng quốc gia chủ nghĩa thế nào ở thời kỳ hiện đại. Cũng có thể nghiên cứu về văn hoá đặt tên họ, ban họ tộc thời đó. Cũng có thể nghiên cứu về ý thức di sản và sự hình thành lịch sử dưới thời thực dân. Đồng thời cũng có thể nghiên cứu về mẫu hình trí thức Hoa Hạ và việc tạo dựng mô hình trí thức Việt Nam thời cổ. Và cũng có thể nghiên cứu về ma thuật, lịch sử ma thuật, lịch sử tự nhiên thời đó. Có hàng ngàn cách đặt câu hỏi, bao giờ những câu chuyện chân/ngụy kiểu thế kỷ 19 này mới chấm dứt? Mình tiếp nhận sử liệu theo cách nào thôi anh, đúng là mọi thứ đều có thể dùng làm sử liệu. Kể cả truyền thuyết. Nhưng vấn đề là đặt câu hỏi gì và dùng nó để trả lời câu hỏi như thế nào thôi anh.

Trần Trọng Dương : Vì ta chưa làm hết việc giám định văn bản của thế kỷ XIX nên giờ vẫn phải làm! Không thể dùng đối tượng của ngành này để phủ định ngành khác được đâu. Giống như trước đây có nhiều người cười khẩy ông Dương với ông Nguyễn Tuấn Cường chỉ biết ngồi đếm chữ Nôm, thống kê ngôn ngữ mà không biết làm gì ấy văn vẻ hơn, nhiều người đọc hơn! Không thể dùng quan điểm của ngành ngôn ngữ học, văn học, văn hóa học để chê ngành văn tự học, hay văn bản học được, (việc này anh đã nghe nhiều rồi). Ví dụ ở phần STT anh đã viết đấy, bây giờ mà còn có ai đem Binh Thư Yếu Lược ra tán về ông Trần Quốc Tuấn, hay dùng Nam Quốc Sơn Hà mà bốc phét về ông Lý Thường Kiệt, là đáng ăn chửi! Giám định văn bản học vẫn là một ngành khoa học độc lập, để cho các ngành khác kế thừa, chứ nó đâu có vô giá trị hoàn toàn! Các câu hỏi về tôn giáo (ví dụ tế cá sấu thời Trung đại) là thuộc về ngành khác!

Nguyễn Phúc Anh : Giám định văn bản học không nhằm mục đích để tìm ra văn bản đáng tin hơn. Bản thân nó không phải là ngành khoa học. Nó là một thao tác khoa học, thao tác xử lý tư liệu. Nhờ vào thao tác này một nhà nghiên cứu có thể thiết lập những lý giải của mình về lịch sử, đem đến cho người đọc một cảm giác về sự đáng tin, nghiêm túc và tận gốc rễ của nghiên cứu lịch sử đó. Và nhờ thế nghiên cứu lịch sử đó trở nên đáng tin hơn, theo tiêu chuẩn “đáng tin” của thời đại nhà khoa học đang sống. Theo em là vậy anh ạ.

Trần Trọng Dương : Đây nhé, 3 tập của Thiên Nam Dư Hạ đã được giám định là hàng fake. Nếu có thể viết gì về nó là viết từ góc độ lịch sử của sách face, lịch sử của sử liệu fake. CẤM DÙNG! Em hỏi Ruan Song xem. Kết luận của ông ấy đây : “Như vậy, ba tập II, III, IV của bộ Thiên Nam dư hạ tập rõ ràng là một sản phẩm giả mạo, được ngụy tạo nhằm một số mục đích mà theo chúng tôi có lẽ chủ yếu là để ‘trục lợi’. Chúng ta được biết rằng, đầu thế kỉ XX, Trường Viễn đông Bác cổ đã cho thuê sưu tầm, sao chép nhiều văn bản Hán Nôm Việt Nam. Để kiếm lợi, nhiều người được thuê đã làm giả nhiều tài liệu. Bộ Thiên Nam dư hạ tập thuộc số đó. Ngoài ra, cũng có thể do động cơ hiếu kỳ, do tư tưởng sùng bái cá nhân, ngụy tạo lịch sử ở một số cá nhân nào đó! Bản thân bộ sách này đã nhiều lần bị thất lạc ở thời Trung đại (thời Lê sơ, Lê Trung hưng, Lê mạt, Nguyễn) và gần như đã thất truyền. Với tình hình đó, văn bản Thiên Nam dư hạ tập vốn đã khá phức tạp. Việc làm giả trên càng làm phức tạp vấn đề. Với việc phát hiện ra lai lịch của 3 quyển trên, chúng ta đã có thể chắc chắn loại 3 tập này khỏi bộ Thiên Nam dư hạ tập để tiếp tục nghiên cứu các tập còn lại“.

Nguyễn Phúc Anh : Anh vẫn có thể dùng Thiên Nam dư hạ tập cho cực nhiều nghiên cứu chứ anh. Vẫn dùng được. Không chỉ lịch sử nguỵ tạo văn bản. Có thể nói về lịch sử hình thành di sản, sự khác biệt trong cách thức kẻ sĩ Việt Nam và trí thức Pháp nhìn về vấn đề di sản, từ khi nào khái niệm bảo tồn di sản được đưa vào Việt Nam, trí thức bản địa có ý thức về bảo tồn không? Việc họ lấy từ thơ Trung Quốc để làm thành thơ Lê Thánh Tông có căn cứ trên sự tương đồng thi học nào? Động cơ tiền bạc và vị lợi có phải là một yếu tố tạo nên lịch sử? Lịch sử của quá trình thực dân hoá ở Việt Nam? Lịch sử thư tịch Hán Nôm và quá trình sử liệu hoá thư tịch Hán Nôm (vốn chưa bao giờ mang tính sử liệu)…..bla bla. Vấn đề như em nói, là đặt câu hỏi như thế nào và trả lời nó ra sao.

► Cho phép em chen ngang : Như vậy ngành giám định văn bản giống như kiểu như giám định ADN hoặc Cacbon 14. Có tiếng nói tối hậu trong một số trường hợp.

Nguyễn Phúc Anh : ADN hoặc Carbon 14 chỉ là một cách đem thêm cảm giác đáng tin cho những dữ liệu được viện dẫn. Còn nó chả làm cho một đối tượng trở thành sự thực lịch sử được.

Trần Trọng Dương : Carbon thì cũng có sai số, nhưng nó bó tay với các hiện vật từ 1000 tuổi trở xuống! ADN thì tớ không biết, dù đã có đọc vài tài liệu! Nguyễn Phúc Anh, vậy câu hỏi đối với Thiên Nam dư hạ tập là vì sao người ta làm giả mạo nó, giả mạo như thế nào, bằng động cơ gì, thủ pháp gì, kĩ thuật gì?

► Giám định là quan trọng, nhưng đúng là bây giờ ko chỉ để trả lời đồ giả hay thật mà còn để biết nó ra đời khi nào, ở đâu, do ai và quan trọng nữa là với mục đích, động cơ gì. Nhiều đồ giả cũng quý ko kém đồ thật. Ví như Đạo đức kinh, Lão Tử chưa chắc là thật, nhưng vẫn giá trị, tùy góc nhìn của người sử dụng tư liệu, nhất là khi khoa học phát triển càng đa dạng, đa nguyên như hiện nay.

Nguyễn Phúc Anh : Anh ơi, có thể họ còn chả có ý thức là họ đang làm giả nó cơ. Có thể khi tạo ra văn bản, họ nghĩ họ đang làm vì một mục đích cao cả là tôn vinh, làm đẹp cho tiền nhân, làm giàu cho chính thống của hoàng triều ấy.

► Đúng, cái này ông Gurevic nói rất rõ trong Các phạm trù văn hóa trung cổ. Tứ thư, ngũ kinh chắc gì là đồ thật, nó có thể ko của 1 ông A,B cụ thể nhưng nó lại đại diện cho một hiện tượng, giai đoạn,… nào đó.

Trần Trọng Dương : Thế thì, văn bản học có giá trị của nó chứ, và nó là một ngành khoa học chứ! văn bản học, hay sử liệu học cần được một vị trí riêng, chứ không thể đòi nó phải trả lời câu hỏi của ngành văn học, hay văn hóa được! Nhưng nếu làm văn học, văn hóa hay sử học mà không có biết văn bản học là toi đấy! Còn họ có ý thức về việc làm giả nó hay không thì đấy là chuyện khác! Nhưng ít nhất ở đây Phúc Anh cũng phải thừa nhận rằng, Thiên Nam Dư Hạ, hay Binh Thư Yếu Lược là hàng fake! cấm dùng để nghiên cứu về Trần Quốc Tuấn và các ông thời Lê Sơ! Cho nên cái STT này anh mới viết “cái chết của sử liệu học”! Nó chết bởi vì không mấy ai thèm quan tâm đến nó! Anh em mình làm văn bản học về các nguồn tư liệu Hán Nôm, chứ văn bản học bằng chữ Quốc ngữ latin thôi, ở mình cũng chả mấy ai quan tâm, có phải hong bác Lại Nguyên Ân ?

Nguyễn Phúc Anh : Em đồng ý việc chỉ ra tính chất tạo tác của Thiên Nam Dư Hạ Tập và Binh Thư Yếu Lược để cấu trúc lý giải lịch sử của một lớp nghiên cứu mới. Nhà khoa học cần làm thế, để thiết lập nên diễn giải của mình về quá khứ. Cái em nghĩ cần tránh ở đây là cách đặt câu hỏi về chuyện thật/giả chỉ để mà chứng minh nó là thật/giả mà thôi. Nó không còn là những câu hỏi năng sản trong nghiên cứu nữa. Xử lý văn bản và diễn giải sử liệu là hai THAO TÁC quan trọng thì đúng, còn nâng nó lên thành khoa học thì em e là có vấn đề về mặt khoa học luận.

Trần Trọng Dương : Ruan Song và bác Trường Phong đã từng “khai tử” một số tư liệu bằng văn bản học rồi! Nói Tứ thư Ngũ kinh không chắc là đồ thật, nhưng hiện tại không có cứ liệu nào để phủ định sạch trơn nó!

► Nãy giờ đang đọc TNDHT mà anh Ruan Song đề cập. Trong bài viết anh Tùng chỉ ra sự lẫn lộn của tập II, III, IV trong 10 tập hiện còn của Viện Hán Nôm chứ hoàn toàn không phải toàn bộ TNDHT. Cần phân biệt rõ điều này. Văn bản đâu thế kỷ XX thì cần hết sức thận trọng.

Nguyễn Phúc Anh : Cũng cần cẩn thận khi tiếp cận chân nguỵ. Ở Trung Quốc đầu thế kỉ 20, có phái Nghi cổ, họ nghi tất cả cổ tịch là ngụy tạo. Sau đó tìm ra những thành tố văn bản để chứng minh rằng những văn bản, ví dụ Thư kinh, được tạo tác dưới thời Hán, bla bla. Sau này khi khai quật đc rất nhiều giản bạch, hoá ra là nhiều nội dung đã từng tồn tại thực sự, trước Hán rất lâu. Trong một nền văn hoá hoàn toàn không có ý thức bản quyền thì các thành tố văn bản của thế kỷ thứ 10 có thể nằm song song với những thành tố văn bản thế kỷ 19 là bình thường. Và cái này đặt câu hỏi về cách tiếp cận chân/nguỵ có còn là cách tiếp cận hợp lý với sử học hay không?

Trần Trọng Dương : Cho nên, với văn bản “văn tế cá sấu sông Lô”, khi ta chưa giám định (nó là văn bản của Hàn Thuyên, hay của ai khác, là đồ thật hay đồ đều) thì chửa có thể tán gì về nó cả! Các nhà sử học, nhân học 🤔 và văn học chớ có động vào! (Mìn chưa gỡ ngòi, chớ có khò!)

Nguyễn Phúc Anh : Vẫn là chuyện đặt câu hỏi như thế nào và trả lời câu hỏi ra sao thôi anh. Với văn bản Văn tế cá sấu sông Lô thì chả cần phải đặt nó là đồ thật hay đồ đểu (chân/nguỵ) của Hàn Thuyên hay không thì vẫn có hàng trăm cách để “động” vào nó một cách phù hợp anh ạ. Như em có viết ở trên.

Trần Trọng Dương : Bắt đầu vào mạch rồi đấy! Một sử liệu chỉ được thay thế khi có những phát hiện mới về khảo cổ học hay văn bản học! Thế theo em khảo cổ học có phải ngành khoa học không, hay đó chỉ là mấy ng làm thao tác đào, và thao tác giám định!? Cái này phải hỏi thêm Phạm Lê Huy, Đào Xuân Ngọc ? Hay Đôn Hoàng học có phải là một ngành khoa học?

Nguyễn Phúc Anh : Không anh. Em ko nói 1 sử liệu chỉ được thay thế khi có những phát hiện mới về khảo cổ học hay văn bản học. Em đang nói là một văn bản chỉ trở thành sử liệu trong một/vài trường hợp nghiên cứu cụ thể. Ngoài trường hợp đó thì nó chỉ là văn bản. Còn khảo cổ học là một ngành khoa học, đương nhiên.

Trần Trọng Dương : Anh cũng đã viết hẳn 1 bài riêng (theo hướng em nói, từ symbolism) về cá sấu! Nhưng đó là của ngành khoa học khác, không phải là của văn bản học! Mỗi ngành khoa học đều có vị trí riêng, để TRẢ LỜI CÁC CÂU HỎI KHÁC NHAU! Chứ không thể nhất quyết chỉ có một vài câu hỏi này mới là thú vị, còn các câu hỏi khác thì không cần để ý tới! Đã có người nói thẳng vào mặt anh là anh không có lý luận! OK? nhưng là lý luận của ngành nào? Của Nhân học thì OK, không phải của anh! Nhưng văn bản học thì có thể là không phải là anh không biết gì.

Nguyễn Phúc Anh : Đương nhiên là mọi người ai thích đặt câu hỏi kiểu gì thì đặt thôi. Nhưng em nghĩ thế này, nếu câu hỏi mình đặt ra tự thân nó là mâu thuẫn với nhận thức về lịch sử của mình (lịch sử là câu chuyện, ko có sự thực lịch sử mà chỉ có những lý giải về lịch sử) thì tại sao lại đặt mãi câu hỏi về chân/nguỵ đúng sai? Nếu anh nghĩ văn bản học là một ngành khoa học, thì em nghĩ cần phải trả lời được câu hỏi đối tượng nghiên cứu của nó là gì? Đối tượng này có chung những đặc điểm gì để có thể quy nhóm và phân biệt với những ngành khác? Phương pháp luận nghiên cứu của nó ra sao? Tri thức mà nó tìm ra hướng đến cung cấp nhận thức mang tính khái quát về lãnh vực gì? Thực hành nghiên cứu của nó tuân theo những quy chuẩn thao tác gì? Trong mọi câu hỏi, văn bản học, Kiều học, Nhị Độ Mai học, Lục Vân Tiên học, Hồng học, Văn Tâm Điêu Long học đều là những tên gọi mang tính phân loại đối tượng nghiên cứu, chỉ ra được một xu hướng yêu thích với đối tượng nghiên cứu, chứ bản thân chúng không phải là những ngành khoa học anh ạ.

Trần Trọng Dương : Mấy cái Kiều học thì bỏ qua đi. Cái thư chí học là bibliography. Thế niên đại học có phải là một khoa học được không nhỉ? Nếu không giám định được cái sách A hay hiện vật B có niên đại thế nào? thì các câu hỏi khác (ví dụ về con RỒNG Lê Văn Thịnh) có ý nghĩa gì?

Nguyễn Phúc Anh : Niên đại học không phải là một môn khoa học. Nó là thao tác giám định niên đại anh ạ. Nó không trả lời được câu hỏi cuối cùng đối tượng nghiên cứu của niên đại học là gì (là niên đại?), và “tri thức khái quát hóa về niên đại” từ việc nghiên cứu niên đại là gì. 

► Trước đây em làm văn bản học em cũng đồng ý là nó cũng chẳng phải là một môn khoa học, mà là một thao tác làm việc với văn bản. Nhưng nếu ko có thao tác này thì việc đặt câu hỏi về những thứ liên quan đến văn bản cũng khó mà thỏa đáng được, phải không anh?

Trần Trọng Dương : Thế thì y học có phải là khoa học không? hay chỉ là thao tác khám bệnh của mấy ông bác sĩ, để chẩn đoán ra bệnh, và tìm ra cách trị bệnh đó? Khảo cổ học có phải là khoa học không, khi nó chỉ đi đào và giám định niên đại, và chỉ để trả lời lớp văn hóa này, với mốc niên đại này thì nó có hiện vật này? Thôi chuột rút, đi ngủ đã!

Nguyễn Phúc Anh : Anh ơi, khảo cổ học không phải chỉ đào và giám định niên đại và mốc niên đại với hiện vật. Nói thế các bạn làm khảo cổ buồn chết. Còn y học là vừa là khoa học, vừa là thực hành chẩn trị. Anh dùng y học với từ tiếng Anh tương ứng là gì? Nguyễn Mạnh Sơn ạ, thao tác văn bản học là cần thiết. Nhưng như anh nói ở trên, mục đích của thao tác văn bản học không nên chỉ để chứng minh văn bản là chân/ngụy, đúng/sai nữa. 

Trần Trọng Dương : Yep. I see! Khảo cổ k phải chỉ có thế. Và Văn bản học còn có nhiều nhiệm vụ khác, và còn phải thay đổi cách tiếp cận. Nhg a k đồng ý với quan điểm cho rằng đó không phải là ngành khoa học!

► Em không biết có phải ý của thầy Nguyễn Phúc Anh không nhưng em có quan điểm tương đối giống với ý của thầy. Và nếu hỏi là lý thuyết đó là lý thuyết gì, thì đó thuộc về chuỗi lý luận Collective memory, hay New cultural Memory mà em có lần bàn luận. Hệ thống lý thuyết này có thể xem thêm ở đây. Bàn về ký ức xã hội. Dù cái gọi là “sự thật bị làm giả”, thì cái “ký ức” là có thật. Nhu cầu chính là tìm hiểu được, tại sao lại có nhu cầu đó, và mục đích gì. Giống như cá sấu là giả, vậy nhu cầu về Cá Sấu, Hàn Thuyên, Chữ Nôm kia từ đâu và khi nào.

Nguyễn Phúc Anh : Cẩn thận với collective memory vì nó phản ánh cái khác, không phải nghĩa mặt chữ và gắn với huyền thoại với lịch sử đâu.

Categories: ❀ VĂN SỬ | Nhãn: , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngụy thuyết


Quốc Anh : Nè, lúc nãy tớ vừa lượn qua blog của Trương Thái Du, xuôi xuống mấy bài viết hồi năm 2014. Tớ mò được mấy lỗi sai về nguồn sử liệu của ổng, đang định comment vào Face ổng để phản biện, nhưng cuối cùng lại thôi. Vì vặn nhau về độ xác thực của các loại sử liệu từ thời Tiên Tần thì đúng như rút dao chém nước. 😦

Kình Văn : He-he, về lý thuyết là không còn sách vở Tiên Tần, cho nên dẫu có thấy thì chúng chỉ được coi là nguồn tham chiếu. Ví như những thẻ tre trong mộ Ngụy nói rằng vua Ngu bị vua Thuấn truất ấy, chỉ được coi là phiên bản khác của truyện Ngu Thuấn.

Trúc thư kỷ niên (竹書紀年) là một cuốn biên niên sử Trung Hoa cổ đại, được các nhà sử học đánh giá là nguồn tham khảo bổ sung, đối chiếu và đính chính cho một số sự kiện lịch sử Tiên Tần. Nguyên bản được chôn cùng Ngụy Tương vương (mất năm 296 TCN) ở Cấp huyện và được phát hiện vào năm 281 triều Tấn Vũ đế. Vì lý do này, cuốn biên niên sử tồn tại được sau vụ phần thư khanh nho của Tần Thủy hoàng. Cùng Sử Ký, trứ tác này là một trong những cổ thư quan trọng nhất về Trung Hoa hồi sơ khai. Qua chỉnh lý và nghiên cứu, các học giả thời cổ cho rằng đây là sách sử của nước Ngụy thời Chiến Quốc, lấy mốc từ huyền thoại Hoàng Đế đến năm 299 TCN.

Quốc Anh : Thế nên mới nói, tranh cãi dựa vào nguồn tài liệu có tính chất hư vô cao thì đều là đấm vào bị bông. Chả khác gì các nhà thần học ngày xưa cãi xem lạc đà có qua được lỗ kim hay không.

Kình Văn : Thật ra, vấn đề ngụy thuyết này người Âu châu trung đại và cả chính người Việt thời Nguyễn về trước đã có cách xử trí cho hợp lẽ tự nhiên rồi. Cho nên tớ mới nói, chế độ Việt Nam Cộng hòa đã kế thừa tinh hoa hai nền văn hóa Đông-Tây và cả gầy dựng được nền khoa học rất đỗi nghiêm túc.

Quốc Anh : Tớ còn nhớ hồi còn đi học, thầy tớ từng nói ngụy thuyết cũng là một phần tất yếu của lịch sử cũng như của mọi khoa học.

Kình Văn : Cậu hiểu gần sát điều tớ muốn nói rồi. Ngụy thuyết thường rất hấp dẫn, nhất là với người ngu. Tớ nói, sáng nay cậu lên phố sách bằng ngựa sắt sẽ thú hơn là nói “cái xe máy”. Đấy là ngụy thuyết – một dạng của văn chương. 😄

Quốc Anh : À hiểu rồi ! 🙂

Kình Văn : Cho nên, việc công nhận sách Tạ Chí Đại Trường như một hệ thống công trình nghiên cứu nghiêm túc của chính quyền cộng sản, tớ cho là tai hại. Vì chính điều đó đẻ ra đám lyhocdongphuong, Trương Thái Du sau này. Trong khi thời Cộng Hòa, sách của ông ấy chỉ được coi là văn phẩm.

Categories: ❀ VĂN SỬ | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Flute sonata


Tối qua vừa có giấc mơ không biết gọi là đẹp hay dữ, cậu ạ.

Tớ thấy Ly Hương đứng trên sân khấu Nhà Hát Lớn chơi flute, nàng mặc cái váy màu xanh da trời mà đuôi váy rất dài, dài lắm luôn, dưới hàng ghế khán giả chả có ai ngoài tớ xem, chỉ tớ với cô ấy.

Chơi được nửa bản thì bỗng nàng buông flute rồi cười điên dại. Sau rồi nàng nhún mình một cái bay vọt lên, cái đuôi váy phất phơ như đuôi con phượng hoàng ấy, tớ vội bật dậy chạy theo, bám được vào đuôi váy cô ấy. Cô ấy cứ thế lao vút lên trần nhà, tớ tưởng cả hai sẽ va vào đấy, nhưng trần tự nhiên mở toang ra một cái lỗ tròn. Ly Hương bay vụt lên bầu trời, bên ngoài lại là đêm hè với trăng sáng rực và trời đầy sao. Cứ bay vù vù như thế, tớ vẫn bám đuôi váy, một lát cô ấy lại đưa flute ra thổi tiếp, vẫn là flute sonata cung Mi Trưởng của Bach lúc nãy.

Tớ muốn nghe rõ hơn nên bám đuôi váy trèo dần lên, đến khi ôm được cái eo thon của nàng mới dừng, tiếng flute nghe rõ mồn một, gió mát rượi, thật vui không thể tả. Nhưng đột nhiên nàng lại dừng tiếng flute rồi quay lại nhìn tớ mỉm cười, bỗng nhiên tớ thấy tay mình lạnh toát, trơn tuột, không thể nào nắm chặt được eo Ly Hương nữa. Rồi tớ cứ tuột dần, tuột dần xuống dù cố bám thế nào chăng nữa, cuối cùng rơi vèo xuống, lúc đó tiếng flute lại vang lên, tớ rơi vòng vòng trên không trung trong tiếng flute rõ mồn một bên tai.

Lúc đó cả người tớ bắt đầu lạnh toát, cực kỳ lạnh… nhưng bên tai vẫn cứ văng vẳng tiếng flute của Ly Hương.

Choàng tỉnh dậy thì người vừa ướt đẫm mồ hôi, vừa lạnh toát, hóa ra vì tớ ngã từ trên giường xuống sàn nên mới thấy lạnh thế. 😄

Tiên sư giấc mơ ! 😑

Quốc-anh Nguyễn-Hiệu

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ông Vũ Sưởng


Trong năm Cảnh Hưng, hoàng thái tử bị phế, phải giam ở dinh viên nội thần Thiều quận công. Trúng thức Vũ Sưởng là chắt cụ thám hoa Vũ Thành, hậm hực đau đớn, bèn rủ họp bọn nghĩa sĩ mưu toan phản chính. Việc bại lộ, bị đem hành hình ở bến Đông. Những người thân thuộc và bạn bè đều phải nín hơi không dám đến thăm hỏi. Duy có giám sinh Nguyễn Liên người làng Bỉ Khê huyện Lương Tài đem rượu đến cùng ông Sưởng quyết biệt. Ông uống say, rồi làm bài thơ tặng Liên, có câu rằng : “Nhất thân tự nhậm cương thường trọng”. Nguyễn Liên lo việc tang chu tất.

Năm Đinh Mùi, niên hiệu Chiêu Thống, ông được truy tặng tước vương và đứa con nuôi tên Hiệu được phong quan, triều đình còn bàn lập đền để tinh biểu. Năm Kỷ Dậu đổi ngôi vua, Hiệu theo vua cũ sang Yên Kinh rồi mất ở đấy, có đứa tớ đem tin về.

【Phạm Đình Hổ, Nguyễn Án. «Tang thương ngẫu lục»】

Categories: ♥♥ Văn chương chí | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: