☺☺ Tạp thoại

雜話

Flute sonata


Tối qua vừa có giấc mơ không biết gọi là đẹp hay dữ, cậu ạ.

Tớ thấy Ly Hương đứng trên sân khấu Nhà Hát Lớn chơi flute, nàng mặc cái váy màu xanh da trời mà đuôi váy rất dài, dài lắm luôn, dưới hàng ghế khán giả chả có ai ngoài tớ xem, chỉ tớ với cô ấy.

Chơi được nửa bản thì bỗng nàng buông flute rồi cười điên dại. Sau rồi nàng nhún mình một cái bay vọt lên, cái đuôi váy phất phơ như đuôi con phượng hoàng ấy, tớ vội bật dậy chạy theo, bám được vào đuôi váy cô ấy. Cô ấy cứ thế lao vút lên trần nhà, tớ tưởng cả hai sẽ va vào đấy, nhưng trần tự nhiên mở toang ra một cái lỗ tròn. Ly Hương bay vụt lên bầu trời, bên ngoài lại là đêm hè với trăng sáng rực và trời đầy sao. Cứ bay vù vù như thế, tớ vẫn bám đuôi váy, một lát cô ấy lại đưa flute ra thổi tiếp, vẫn là flute sonata cung Mi Trưởng của Bach lúc nãy.

Tớ muốn nghe rõ hơn nên bám đuôi váy trèo dần lên, đến khi ôm được cái eo thon của nàng mới dừng, tiếng flute nghe rõ mồn một, gió mát rượi, thật vui không thể tả. Nhưng đột nhiên nàng lại dừng tiếng flute rồi quay lại nhìn tớ mỉm cười, bỗng nhiên tớ thấy tay mình lạnh toát, trơn tuột, không thể nào nắm chặt được eo Ly Hương nữa. Rồi tớ cứ tuột dần, tuột dần xuống dù cố bám thế nào chăng nữa, cuối cùng rơi vèo xuống, lúc đó tiếng flute lại vang lên, tớ rơi vòng vòng trên không trung trong tiếng flute rõ mồn một bên tai.

Lúc đó cả người tớ bắt đầu lạnh toát, cực kỳ lạnh… nhưng bên tai vẫn cứ văng vẳng tiếng flute của Ly Hương.

Choàng tỉnh dậy thì người vừa ướt đẫm mồ hôi, vừa lạnh toát, hóa ra vì tớ ngã từ trên giường xuống sàn nên mới thấy lạnh thế. 😄

Tiên sư giấc mơ ! 😑

Quốc-anh Nguyễn-Hiệu

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thiên-thời địa-lợi nhơn-hòa


Kình Văn : 天時地利人和 ~ Bành Lệ Viện đấy. Giọng liêu trai như này không làm chính trị được ! 😏

茫茫乾坤方圓幾何
長傳我千百年民族魂魄
舊日宮牆尋常巷陌
是誰把英雄的故事一說再說

走馬揚鞭翻山過河
輕生死重大義男兒本色
幾番起落風雨振作
趕他個天時地利與人和

走馬揚鞭翻山過河
輕生死重大義男兒本色
幾番起落風雨振作
趕他個天時地利與人和

Quốc Anh : Thì làm phu nhân của chính trị gia cũng được. Tập hoàng cũng khéo nhỉ : Biết thưởng trà, hiểu cổ nhạc, lấy vợ cũng là ca sĩ hát dân ca.

Kình Văn : Đấy là hình ảnh trên truyền thông thôi. 😞

Quốc Anh : Ừ, ai chả biết ! Chính trị gia mà.

Kình Văn : Bà Bành hồi 1980-90s là danh ca thượng hạng nên chọn chồng cũng phải con nhà danh giá chớ. Đám ca sĩ Hoa lục giờ hát quá tệ, không được cái vòm họng như ngày xưa.

Quốc Anh : Tớ xin phép chút, vừa đi trực đêm về đang ăn cơm dở. 😝

Kình Văn : Hic, xin san xẻ nỗi cực nhọc. Amin ! 😜

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phiếm đàm (kỳ 1)


Triều Dương : Chú dậy đúng giờ quá nhỉ, thay vì hôm nào cũng thức đêm nốc Pepsi. Phải đặt PepsiCo làm hẳn vò Pepsi cho ông, uống cả chum.

Kình Văn : Thế nào, đề vào Caesar hay Augustus ? ⚡

Triều Dương : Augustus thôi.

Kình Văn : Tốt hay xấu, trong hay đục ?

Triều Dương : Trắng đục như trung tình ! Tôi còn khoảng 80 chỉ nữa là tốt nghiệp, dm ra trường đúng cmn hạn rồi đấy. Năm sau tôi để lại một lớp thể chất và một lớp sử hiện đại (môn năm nhất).

Kình Văn : Mừng anh sắp trở về với chánh nghĩa quốc gia !

Triều Dương : Xong, dm !

Kình Văn : Hail Augustus !

Triều Dương : Mai trở đi ăn nhậu xả láng được rồi.

Kình Văn : Làm ổn chứ hở ?

Triều Dương : Tàm tạm ! Dm, hỏi kiến thức từ đầu đến cuối kỳ, tôi nhớ hết được hết chắc thành thánh rồi.

Kình Văn : Vỗn loài, trước tôi đi học đéo bao giờ sát hạch như thế. Thường chỉ hỏi kiến thức của 1-2 tháng gần nhất, còn không thì cho tự luận.

Triều Dương : Thì thường kiểm tra nửa kỳ thôi, đằng này bắt bẻ vl. Dm thằng mọi trắng kiwi, ghét nhất bọn New Zealand.

Kình Văn : Lũ Camelot ngớ ngẩn ! Rợ Úc không cắp chim vù khỏi Đại Dương châu thì nó đéo bao giờ ngóc c** lên nổi.

Triều Dương : FA vừa chia xẻ trang flickr 20K tấm ảnh về chiến tranh Việt Nam. Tuổi b*** bằng Mạnh Hải, đú đởn thôi.

Kình Văn : Đống này ông Mạnh Hải có hết rồi, thậm chí nhiều hơn.

Triều Dương : Tên này ảo tưởng lắm, cứ nghĩ cái kho của hắn thật vĩ đại.

Kình Văn : Thôi thôi, nãy ngồi chém gió với ông bạn Triết, tôi lôi Vergilius ra và nhất là triết trung đại, nó đánh trống lảng đi. 🐹 Tôi hỏi triết trung đại chiếm bao nhiêu phần bài giảng, nó bảo 30% vì quá khó. Mà bữa nay nó nộp thạc sĩ luận văn về Augustinus, đọc chán ghê vồn ~

Triều Dương : Phải đọc quyển Thiên Chúa chi thành của ông ta và liên hệ với giai đoạn cáo chung của đế quốc Tây La Mã cũng như sự bá đạo của Công giáo hội thuở sơ khai, chỉ có thế mới viết được ra hồn.

Kình Văn : Ôi dào, tôi chỉ đọc phần dẫn nhập nó diễn giải về lịch sử, còn phân tích triết lý các kiểu thì đéo đọc làm gì.

Triều Dương : Dm, thời Augustinus còn dễ đấy, chứ lên đến kinh viện nói làm chó gì. Thần học là chính, chứ lúc đó làm gì có khái niệm triết mà bình giảng.

Kình Văn : Dân triết trên giảng đường cũng như hàng trà đá, chỉ hoặc Mạc-Lê hoặc Phật-Nho hoặc Khai Sáng hoặc Hiện Sinh thôi. Ngay cả Hi-La cũng hời hợt, chứ còn trung đại khỏi luôn nhé, hầu như không hiểu gì để mà chém gió cả.

Triều Dương : Làm luận văn thạc sĩ mà đéo có tư liệu à ?

Kình Văn : Chắc đọc giáo trình là hết cỡ !

Triều Dương : Thôi khỏi. “Về cơ bản nền giáo dục của ta hiện này là nền giáo dục xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng theo quy luật của kinh tế thị trường. Nghĩa là : Học sinh (khách hàng) bắt buộc phải đi mua những kiến thức mà chưa chắc mình muốn/cần. Chừng nào Đảng không buông giáo dục ra cho nó tự do học thuật thì chừng ấy còn đì đẹt” ~ Chuyết Ông phát biểu thế này thì bảo sao chả hoang tưởng cmnr.

Kình Văn : Cái quán cà phê cũ giờ trông khá trang nhã. Mà bà chủ quán mới đẹp thật, mặt khá giống Mao Thuấn Quân. 😊

Triều Dương : Quán có con bé nhìn lúc nào cũng đù đù ấy à, làm gì mà sang tên nhanh thế ?

Kình Văn : Không phải, vẫn gia đình đó, nhưng bà cụ không quản nữa. Đám bưng bê giờ cũng khác, có 1-2 đứa mặt rất xinh, dù chắc vẫn là dân quê.

Triều Dương : Hiện trường vụ khủng bố ở London

Kình Văn : “Cây cầu sắp sập sắp sập, rồi bạn sẽ thấy thôi” ~ Hai câu ca dao ấy có can hệ truyền thuyết hoàng hậu Mary.

London Bridge is falling down,
Falling down, falling down.
London Bridge is falling down,
My fair lady.

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ưu Đàm Hoa


{{Infobox person
|image =
|image_size =
|caption =
|birth_date = [[25 July]] 1965
|death_date =
|birth_place = [[Sihanoukville]], {{flag|Cambodia}}
|death_place =
|nationality = {{VIE}}
|spouse =
|children = 2 [[son]]s, 1 [[daughter]]
|signature =
|signature_size = 50px
}}
”’Nguyễn Lưu Hải Đăng”’ ({{zh|阮劉海燈}}, 1965 – ?) is the Vietnamese [[wuxia]] novelist<ref>Ưu Đàm Hoa on [http://vietmessenger.com/books/?cat=kiemhiep Vietnamese wuxia] and [http://webtruyen.com/kiem-hiep/ WebTruyen]</ref><ref>Theo báo Thanh Niên số ra tháng 12 năm 2010, nhà sách Nhân Văn công bố tác giả [http://lachongthuvien.com/diendan/showthread.php?t=161 Ưu Đàm Hoa] là người Việt Nam, cư trú tại Sài Gòn.</ref><ref>[https://www.kiemhieptruyen.com/kiem-hiep/uu-dam-hoa/ Saying about Ưu Đàm Hoa]</ref>.
==Biography==
Ưu Đàm Hoa’s background remains a mistery that the [[wuxia]] fans have always wanted to uncover. He made his literary debut in the end of 1990s, but not until 2010 did some of the readers close to the publishing expose his real name as ”’Nguyễn Lưu Hải Đăng”’ (阮劉海燈), who resides in [[Bình Thạnh]] district ([[Saigon]]). He was born on [[25 July]] 1965 in [[Sihanoukville]] of [[Cambodia]], however his family fled to [[Hà Tiên]] after the [[Cambodian coup of 1970|Coup of 1970]].

Having been interested in [[Jin Yong]]’s [[wuxia]] stories growing up, he tried to write some stories when he was 17 but hardly achieved any accomplishment. Before seriously pursuing [[literature]], he has undertaken different jobs with unstable income. He considered adrift fates of characters in ”[[The smiling, China]]” the reflection of his impoverished life, especially [[Nam Cung Giao]].

Between 1992 and 1993, Nguyễn Lưu Hải Đăng listened to his friend and gave up his job at printing firm as well as the [[Romance novel|eau de rose]] style to permanently move to another genre known as journey [[wuxia]]. In the beginning, he chose ”’Cố Giang Tử”’ (故江子), ”’Thạnh Nhơn”’ (盛人), ”’Tam Mỹ”’ (三美), ”’Hải Nguyệt”’ (海月), ”’Đờ Ăng Đăng”’… as his [[penname]]s. Later on, he decided to use the name ”’Ưu Đàm Hoa”'<ref>[http://news.zing.vn/hoa-uu-dam-nha-phat-khac-xa-don-thoi-post267790.html Hoa ưu đàm nhà phật khác xa đồn thổi]</ref> (優曇花) when his first published [[novel]] was critically acclaimed<ref>[http://truyenkiemhiepthanhlong.blogspot.com/2012/10/uu-am-hoa.html List of 19 novels of author Ưu Đàm Hoa]</ref>.

Until 2015, there have been 30 literary works including [[novelette]]s and purely [[wuxia]] [[novel]]s, most of which mention marvelous love affairs, classical references, the beauty of Chinese [[history]] and [[culture]]. His works usually embedded with verses of [[Li Shangyin]], [[Li Bai]], [[Du Fu]], [[Bai Juyi]], [[Emperor Huizong of Song|Zhao Ji]], [[Tang Yin]], [[Nalan Xingde]]… with accumulative narrative in the miraculous setting of [[Jiangnan]] : Sometimes presumptuous, sometimes spectacular yet terrified and thrilling during fighting. Sometimes remarkably wise during intelligence struggle, yet delightful in mischievous conversations<ref>[http://isach.info/story.php?list=story&author=uu_dam_hoa About author Ưu Đàm Hoa]</ref><ref>[http://vietmessenger.com/books/?author=uudamhoa Ưu Đàm Hoa and his work]</ref>.
==Works==
[[Novel]] makes up the bulk of Nguyễn Lưu Hải Đăng’s literary works, whereas [[poem]]s, [[novelette]]s, [[journal]]s… written as a dedication to his [[wife]] and friends remains unprinted. However, there are some drafts that are not meant to be published and he never disclosed the reason. Those manuscripts are stored in a drawer in his son’s room and he only opens them at the weekend.
===Poems===
* ”A memory for daisies” (1993)
* ”Little bizarre trivia for the new year” (1994-5)
”Tặng Đêm Trăng Mùa Hạ – Túi Bút Của Ta”

”Tháng Năm ?”<br>”Dắt nửa trời vào hạ”<br>”Thật lạ…”<br>”Phải không em ?”<br>”Tôi chợt thèm”<br>”Chắp nối dăm ký ức”<br>”Cho bút mực thời gian đọng lại”<br>”Nơi bằng lăng tim tím nét đợi chờ”

”Nhớ em, hàng truyện cũ mơ màng”<br>”Bao trang giấy buồn thiu, ngày thiếu gió”<br>”Hội mắt nai… đâu còn em ở đó”<br>”Vắng em rồi, tranh truyện hóa thành khô”

”Ai rán giòn cái bánh, tuổi mười lăm”<br>”Cho tôi giờ : Trở thành người ưa ngọt”<br>”Nhớ em gói bánh chia đôi… em hai… ta một”<br>””Đều rồi còn nói lắm chi Đăng””

”Nhớ em, quán cũ hóa vắng lời”<br>”Cốc nhân trần. Không ai buồn đưa chuyện”<br>”Bà bán quán hóa người ít nói”<br>”Kể chi hoài ? Sao không có… về em ?”

”Tình học trò còn chẳng biết gọi tên”<br>”Là Chồng – Vợ, Tao – Mày, hay Ấy – Tớ”<br>”Có giận hờn chông chốc thôi thấy nhớ”<br>”Say sưa cười nói nói ngỡ như chưa”

”Em còn mơ màng ý nghĩ trẻ thơ ?”<br>”Có bắt nạt ai như từng trêu tôi khóc ?”<br>”Rồi tủm tỉm cười – rơi cơn mưa đầu hạ”<br>””Không ai biết rồi thôi cứ khóc đi Đăng””

”Lớp Chín qua rồi, cấp Ba cũng xa xăm”<br>”Có đôi khi về ngắm qua trường cũ”<br>”Ngồi lại gốc bàng cội, em nhớ tôi không nhỉ”<br>”Bâng khuâng sao cứ mãi lớn dần.”

”Gọi sớm nắng chiều mưa”<br>”Nhớ chăng em câu hát”<br>”Tình học trò không đắm… mà say…”<ref>Poem ”Notitle”, Hochiminh City Performance Magazine, 1999.</ref>
===Novelette===
* ”Remembering somebody” (1993)
===Novels===
{|
|valign=”top”|
* ”Âu Dương Chính Lan” (歐陽正蘭)
* ”Bạch Hổ tinh quân” (白虎星君)
* ”Bạch nhật quỷ hồn” (白日鬼魂)
* ”Bàn Long dagger” (盤龍刀)
* ”Bích Nhãn thần quân” (碧眼神君)
* ”Du Già đại pháp” (瑜伽大法)
|valign=”top”|
* ”Giang hồ mộng ký” (江湖夢記)
* ”Giang Nam oán lục” (江南怨錄)
* ”Hắc bạch hương hồ ký” (黑白香狐記)
* ”Kim Giáp gate” (金甲門)
* ”Nga Mi kiếm khách” (峨眉劍客)
* ”Ngư Trường sword” (魚腸劍)
|valign=”top”|
* ”Tình ma” (鬼情)
* ”Túy tiên hiệp” (醉仙侠)
* ”Trang Tử tam kiếm” (莊子三劍)
* ”Tuyết hồ công tử” (雪湖公子)
* ”Võ lâm u linh ký” (武林幽靈記)
* ”A story of winter wind” (冬風記)
|valign=”top”|
|valign=”top”|
* ”One mountain devil” (山鬼)
* ”Tần Nhương Thư” (秦穰苴)
* ”[[The smiling, China]]” (笑傲中華)
* ”A story of Kinh Kha sword”<ref>The novel in 2001 with the title ”Dịch Thủy tương khúc” (易水曲相) but its documents were lose, about 2012 re-writing with new title ”Kinh Kha kiếm ký” (荊棘劍記).</ref> (荊棘劍記)
* ”Nam Việt ân cừu lục”<ref>Old title is ”Bích Vân du hiệp ký” (碧雲游俠記).</ref> (南越恩仇錄)
* ”Ngu the beauty” (虞美人)
|}
===Essays===
* ”A short talk” (1999)
* ”Beauty” (2016)
==See also==
* [[Jin Yong]]
* [[Lê Quang Vũ]]
* [[Đinh Tuấn Anh]]
==References==
{{reflist|4}}
* [http://ttvnol.com/threads/uu-dam-hoa-ong-la-ai.122479/ Ưu Đàm Hoa – Who are you ?]
[[Category:Ưu Đàm Hoa| ]]
[[Category:1965 births]]
[[Category:Wuxia novels]]
[[Category:People from Ho Chi Minh City]]
[[Category:Vietnamese novelists]]

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sống


Long Vân : Mới hôm nào mẹ tôi gởi tiền, đi super market 2-3 bữa thế rồi cũng nhẵn. Vào cái hôm khai mạc Euro, tôi đi Vincom thấy bánh củ dền nên mua ăn thử, ngon lắm.

Triều Dương : Thôi đừng nói nữa, thằng này có được ăn đồ VN gì ra hồn ở đây đâu. 😡 Tôi đang nhờ mua đậu phộng cốt dừa chuyển qua, ăn lai rai, chứ bên này vừa đắt vừa dở.

Long Vân : Chỗ tôi là đại lộ mới mở, nên super market mọc lên như nấm.

Triều Dương : Haizzz ~ Saigon bành trướng nhanh quá nhỉ, ngày càng mở rộng.

Long Vân : Nó có tiềm lực mà lại, trong khi Hanoi hết quỹ đất rồi ! Theo đà này, Saigon sẽ là thủ đô kinh tế của VN, kiểu như Cape của Nam Phi ấy.

Triều Dương : Ờ.

Long Vân : Nhưng với đám dài lưng tốn vải như chúng ta, Hanoi vẫn thích hợp hơn. Nhưng vẫn phải chờ lâu, khi nhịp sống Hanoi chậm lại, và người ở đó bớt điên.

Triều Dương : Tôi thấy Saigon là nơi an dưỡng, xả stress trong thời gian nhất định thì rất đáng. Căn bản, lối sống ở đó chuyên nghiệp hơn. Nhưng tôi thấy mình vẫn hợp vs Hanoi hơn.

Long Vân : Saigon có khu cư xá Bắc Hải và tuyến đường D5, nói chung là quận Phú Nhuận, là nơi dân Bắc 54 ở. Nó cho mình cái cảm giác rất Hanoi, nhưng tất nhiên không phải Hanoi 54.

Triều Dương : Dân Bắc 54 vẫn còn ở đó à ? Đông không ?

Long Vân : Lác đác thôi, giờ nơi đó dân tứ xứ đổ về nhiều. Nhưng cái chính là rơi rớt nhịp sống kiểu Hanoi cũ, một Hanoi đã mất cách nay 5-10 năm. Nói chung, một cuộc sống hoàn hảo bao gồm sự giản dị, ít tốn kém và sạch sẽ.

Triều Dương : Uh, càng giản dị lại càng có ý nghĩa.

f2

Long Vân : Từ khi Hanoi tràn ngập dân nhập cư, nó đã đánh mất cái niềm tự tôn đó, bảo sao chả hỗn loạn ? Tôi phải đi kiếm việc thôi, không phải vì tiền, mà bị ám ảnh bởi lối sống Hanoi 54. Phải cố gắng tạm quên nó, nếu không tôi sẽ trầm uất đến chết.

Triều Dương : Cố mà đi làm cho đỡ suy nghĩ nhiều.

Long Vân : Bây giờ tôi mới thấu hiểu cảm giác của tụi cuồng Trần Quang Đức. Tụi nó đắm chìm trong thế giới cổ trang, làm gì mà chẳng hoang tưởng ? Tôi chỉ có một chút gọi là luyến tiếc thời vàng son Hanoi, mà đã cảm thấy u uất không chịu được rồi, nữa là tụi nó. Kinh thật, không khác gì thuốc phiện !

Triều Dương : Có điều, tụi nó dùng quá liều đâm ra nghiện, nha phiến đâu hẳn là xấu đâu ? Phải biết tận dụng cái tích cực từ cái tưởng chừng như là tiêu cực, ít ra thì tụi nó cũng không quậy phá như đám trẻ trâu. Cuộc sống còn nhiều thứ đắt giá hơn đồng tiền. Chủ nghĩa cá nhân, tân tự do, lợi nhuận… cổ súy cho lối sống trọng vật chất và kích thích sự thiểu năng. Suy cho cùng, dẫn đến sự đau khổ về tinh thần. Bằng chứng là ngày càng có nhiều người mắc bệnh trầm cảm, dinh dưỡng bất hợp lý, bệnh tật đủ kiểu, chán nản thì đem súng ra giết người. Người Mỹ hay có cái quan điểm phán xét người khác dựa trên tiêu chuẩn của họ, nhưng họ cũng chỉ là cái bánh răng, công cụ trong guồng máy xã hội Mỹ thôi, thoát ly khỏi những thứ đó đối vs họ là sự kém cỏi. Đúng là cái tâm lý cường quốc, chỉ muốn thống trị và thể hiện nam tính, trong khi bản thân cũng đầy rẫy vấn đề.

Long Vân : Người Tây Âu thường khinh bỉ nhất là tụi Mỹ và Nga, gọi đó là lũ nhà quê. (^^^) Có thời, “cowboy”, “muzhik” là những từ miệt thị.

Triều Dương : Mấy đứa cuồng Mỹ cũng chỉ là khỉ đội mũ người thôi. Đứa khôn sẽ chọn cái môi trường để học hỏi và thể hiện năng lực. Nói chung, tuổi trẻ không có nhiều, đừng để đến 30 ngẫm lại vẫn chưa làm được cái loz gì cho đời. Nhiều đứa ham vui quá nên du học xong đầu óc ngoài cái thực dụng ra thì cũng không hơn được gì. Đời trớ trêu lắm ! Nhưng sự cực khổ, cô độc mà vượt qua được thì sẽ rất mạnh mẽ. Cứ thử một thời gian ngồi nhà, ăn bánh mì đen vs sữa qua ngày, mới biết cái giá của sự ăn ngon mặc đẹp thế nào. Con người càng khổ cực càng đầy bản lĩnh, sướng quá hóa yếu thần kinh, dễ bị dao động.

Long Vân : Theo nghĩa nào đó, Hanoi cũ bị mai một cũng vì con người không được thử thách. Buồn cười nhất là khi Vietminh lên, phần đông thanh niên phải đi cai thuốc phiện.

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Địa ngục môn


Long Vân : 『Cái phim “Địa ngục môn” đoạt giải Oscar, tôi dám chắc nhiều đứa cuồng Nhật cũng chả biết phim đó đâu !』

Triều Dương : 『”Địa ngục môn” nào ? “Rashomon” đó hả ?』

Long Vân : 『”Jigokumon”. Đẹp như này, không đoạt Oscar mới phí, nhưng nó được giải danh dự thôi. Nữ chính thì biết rồi, Kyo Machiko vai người vợ trong “Rashomon”, nhưng nam chính là người đóng serie “Zatoichi”. Điện ảnh Nhật thời hoàng kim thật ra chỉ có vài gương mặt, nên sau khi họ già đi thì nó đi xuống cũng phải, vì chẳng có lớp kế cận xứng đáng.』

Triều Dương : 『Công nhận đẹp thật ! Đoạt cả giải Oscar cho hạng mục thiết kế y phục nữa.』

Long Vân : 『Thì rõ rồi, phục sức cung đình mà lại ! Nhưng phải gọi là phục chế mới đúng, thiết kế quái đâu ? Văn hóa Bình An là đỉnh cao của Nhựt Bổn mà lại, sau đó thì tan tành vì nội chiến. Cái ấn tượng về nước Nhật lùn nghèo khổ thực ra chính vì giai đoạn Chiến Quốc, chớ thời Bình An còn vượng chán.』

Triều Dương : 『Uhm !』

Long Vân : 『Tôi nghe một thằng bạn kể, vào thời Chiến Quốc thiên hoàng chỉ được ăn một chén cơm nhỏ, khúc cá với đĩa rễ khoai môn muối mỗi bữa. Đó là sự trả giá cho việc đóng cửa không giao thương thôi, chớ đâu phải do thiếu tài nguyên gì ? >:O 』

Triều Dương : 『Thiên hoàng nếu không nhờ đám chí sĩ Duy Tân lật đổ Mạc phủ Tokugawa thì mãi ngồi không thôi ! Điều trớ trêu là, đám Duy Tân sau khi lật được Mạc phủ rồi thì chúng nó vẫn kế thừa cái ý chí của samurai, cực kỳ hiếu chiến và quân phiệt. Nên cái vỏ bọc canh tân chỉ được một thời gian, rồi sa vào quân phiệt chủ nghĩa, bắt đầu có tư tưởng Đại Đông Á đi nô dịch hóa các dân tộc khác.』

Long Vân : 『Thực ra tôi coi lại vài lần, thì phái duy tân ban đầu chắc muốn dùng Minh Trị như một cái dù để cải tổ, nhưng sau khi lật đổ Mạc phủ rồi thì họ lại chia rẽ thành nhiều nhóm, đánh nhau bậy bạ suốt 30 năm. Cộng hòa Ezo chính là kết quả đấy ! Nên phải nói rằng, quyền lực dễ làm người ta sa ngã.』

Triều Dương : 『Thì cứ đặt quyền lực vào tay người ta, sẽ thấy được bản chất thực sự là gì. Tốt xấu cũng chỉ là tương đối, trừ phi người ta nắm được quyền bính.』

Long Vân : 『Hoàng thất vốn không có quyền lực gì và Minh Trị chỉ là cái bóng, thế lực đằng sau đó là tầng lớp quý tộc Edo. Suy cho cùng, bảo thủ hay canh tân đều có thể tiến tới chuyên chế.』

地獄門1

地獄門2

地獄門3

地獄門4

地獄門5

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Xứ Đông Dương huyền thoại


Long Vân : 『Vợ ông Lê Minh Khải người Việt, thảm nào ổng quan tâm đến Việt Nam.』

Triều Dương : 『Tôi biết lâu rồi !』

Long Vân : 『Tại trước giờ cứ ngờ bà ấy chỉ là trợ giảng của ổng, hóa ra chánh thất phu nhơn.』

Triều Dương : 『Tôi nhìn biết ngay là vợ !』

Long Vân : 『Haizzz ~ Việt Nam quả là cái đề tài khoa học nhạt nhẽo nhứt thế giới, nếu không có nguyên nhân thiết thực thì chả ai rảnh đi nghiên cứu.』

Triều Dương : 『Cũng không đáng để nghiên cứu ! Tuy nhiên vs tụi mình thì đó lại là cả một kho tàng văn hóa.』

Long Vân : 『Thì bởi vì tụi mình người Việt, cũng là một thứ thiết thân. Chớ ví thử tụi mình có dòng máu Việt nhưng không biết tiếng Việt, sanh ở ngoại quốc, thì chả cần lưu tâm.』

Triều Dương : 『Nói chung, là do cả môi trường sinh trưởng nữa. Sinh ra ở Mỹ thì xác định là sẽ có cái tư duy nhạt nhẽo, chẳng đâu vào đâu cả. Khi bản ngã tự ý thức được dân tộc tính, thì tư duy mình cũng theo đó mà phát triển.』

Long Vân : 『Đó gọi là “lý do để sống” !』

Triều Dương : 『Tôi thấy vậy còn khá hơn. Âu châu và Á Đông chí ít cũng có văn hóa khác biệt so với tân thế giới.』

Engagez-vous, rengagez-vous dans les troupes coloniales, 1931 (J.L. Beuzon)

Long Vân : 『Tại sao người Pháp gọi Đông Dương là định mệnh của họ, là vì Đông Dương với nhân lực, tài nguyên cùng bề dày văn hóa sử của nó đã làm cho Pháp trở nên siêu cường, nhưng khi mất nó thì nước Pháp lụn bại luôn, có lúc đã muốn gia nhập Liên hiệp Anh để khỏi sụp đổ.』

Triều Dương : 『Đó là điều tôi thấy đáng tiếc ! Mất Nam phần vào Mỹ, Bắc phần vào cộng sản.』

Long Vân : 『 >:O Hai cái thế lực chính trị vô văn hóa nhứt của thế kỷ XX !』

Triều Dương : 『Đông Dương không phải là thuộc địa lớn hay giàu tài nguyên nhất của Pháp, nhưng đúng là, khi di sản văn hóa Đông Tây hội ngộ thì phải nói là thành đỉnh cao. Ngay cả khi Pháp bại trận dưới tay Đức thì Đông Dương vẫn thong dong phát triển.』

Long Vân : 『Mje, ông phải biết rằng, xứ Đông Pháp tí hon có giá trị tương đương tất cả các thuộc địa của Anh gom lại. Anh chiếm được rất nhiều nơi, nhưng toàn những mảnh đất hoang hóa về con người. Trong khi Đông Dương là sự cố kết của ba cựu đế quốc, làm gì mà chẳng chất !?』

Triều Dương : 『 (y) 』

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Patton


Triều Dương : 『Cha Châu Lập Thể là kỹ sư đấy ! Vệ binh Quốc gia chỉ là lực lượng dự bị, mỗi năm đi tập huấn một hai lần gì đó, hàng tháng đều huấn luyện, còn lại thì có cuộc sống dân sự riêng.』

Long Vân : 『Lên chuẩn tướng thì chắc đầu óc tuyệt vời lắm, chớ không khô khan như họ Lương.』

Triều Dương : 『Nói chung thì cũng đầy gian nan, có phải ai cũng lên được đâu ?』

Long Vân : 『C’est la vie ! Có người cực khổ mãi mới lên tướng, có người ăn rảnh ở rỗi cũng lên.』

Triều Dương : 『Cũng do nhiều yếu tố, giỏi hay không thì phải bị thử thách mới biết được, tướng thời bình cũng chưa chắc đã nói lên được gì. Như Patton giỏi chỉ huy nhưng cái mồm bỗ bã hay chửi thề, cuối cùng chật vật mãi, chết lãng xẹt ở Đức hậu Quốc Xã. Cha đó được tướng lĩnh Quốc Xã nể nhưng vì cái mồm mà bị đì, tát thằng lính xong bị cho ngồi không một thời gian luôn.』

Long Vân : 『Nhân vật đó có thật hở ?』

Triều Dương : 『George S. Patton, người Cali.』

Long Vân : 『Ra là phim đó ! Cách đây một năm tôi coi được ít phút đầu, có phải là hắn vinh danh nước Mỹ bằng ngôn từ tục tĩu không ?』

Triều Dương : 『Chính hắn ! Đoạn cuối phim còn chửi thẳng ông tướng Liên Xô là thằng con hoang cơ mà. (^^^) 』

Long Vân : 『Đậu xanh rau má !』

Triều Dương : 『Dm cha này bỗ bã hết sức, éo kiềng nể ai cả.』

Long Vân : 『Ít nền điện ảnh nào chạm đến chính trị sâu như vậy ! Thế chứng tỏ tụi Mẽo hồi WWII cũng cùi nhỉ ? Nhưng moa thừa nhận, nhờ đầu óc của giới chính trị thượng tầng, chớ đám chân đất ấy đánh đấm sao nổi Đức Quốc Xã !』

Triều Dương : 『Patton có xe riêng cắm là cờ đề chữ WTF, bựa vl cái tính cách. Giới tướng lĩnh Mỹ có nhiều cha là nông dân chính hiệu, kể cả có được đào tạo ở Westpoint đi chăng nữa !』

Long Vân : 『Vậy mới thấy, cứ chửi cộng sản là quê mùa đê, dkm vô lính bị rèn cho tới số. Ăn mặc không chỉnh tề, nói năng không lễ phép lại chả bị phạt gánh nước đến gãy lưng.』

Triều Dương : 『Uhm ! 8| 』

General Patton's WTF Jeep

Long Vân : 『Đang coi chừng 1/5 “Patton”. Chất bựa như ông nói thì đoạn đầu chưa thấy rõ lắm, nhưng dù sao nhân vật này khiến tôi liên tưởng đến Trần Khánh Dư, Lê Lợi hoặc Nguyễn Huệ.』

Triều Dương : 『Thì cứ coi !』

Long Vân : 『Những người này không hẳn là chỉ biết đánh trận thôi đâu, mà là đầu óc họ khá linh hoạt, không bị trói buộc vào hệ thống quy tắc chiến trường.』

Triều Dương : 『Hắn cũng thông minh.』

Long Vân : 『Đại khái là thực dụng.』

Triều Dương : 『Ông xem thấy thế nào ?』

Long Vân : 『Độ hay thì khỏi bàn cho phí lời, nhưng tôi quan tâm đến ý nghĩa của cuốn phim. Khi mà nó khắc họa chân dung một kẻ vô nguyên tắc, kể ra khá hợp với văn hóa đại chúng hồi thập niên 1970, lúc trào lưu hippie còn thịnh.』

Triều Dương : 『 (y) 』

Long Vân : 『Ở Việt Nam mà làm phim về Quang Trung theo phong cách Patton, đạo diễn chỉ có mà bị ném đá đến chết. :poop: 』

Triều Dương : 『Chết luôn ấy chứ ! 🙂 』

patton_speech_in_front_of_flag_george_c_scott

Long Vân : 『Sáng nay mạng chỗ tôi đứt liên tục, thành ra chỉ coi đến cuộc đổ bộ Palermo thì đi ngủ. Căn bản có mấy câu thoại khá là kinh điển, phải đọc sử nhiều mới hiểu được cái hay của chúng. Nói chung phim này khó nuốt, phải tua đi tua lại mới thấy hết thâm ý.』

Triều Dương : 『Dĩ nhiên rồi ! Tôi cũng phải coi lại nữa ~』

Long Vân : 『Đây không hề là phim giải trí, tôi chỉ có thể nhận định sơ khởi như thế.』

Triều Dương : 『Với sự chăm chút tỉ mỉ như vậy thì không thể là phim giải trí được. Nó cũng có cả ý nghĩa chính trị nữa. Nói chung, phải thừa nhận là tuyệt vời.』

Long Vân : 『Coi phim này tôi đặc biệt chú ý tới phong cách cầm quân của Patton, mà đã được ông ta cắt nghĩa như sau : (Tức là khi mấy sĩ quan hỏi ông ta sau cuộc đổ bộ Palermo “Sao ngài hay nói bậy thế ?”, ông ta bảo) “Chỉ có lời tục tĩu mới dễ nghe”. Nên tôi nghĩ, đó là phong cách chỉ huy của ông ta : Nguyên tắc của bố mày là đéo có nguyên tắc gì.』

Triều Dương : 『Kệ mẹ thiên hạ ! Ông nhớ đoạn đầu khi mới đến Tunisie không ?』

Long Vân : 『Đoạn đó coi kỹ lắm ! “Tao mà bắt gặp hai thằng phi công đó, sẽ cho mỗi đứa một cái huân chương”.』

Triều Dương : 『Tổng thống mới bổ nhiệm nhưng thượng viện chưa thông qua, là gắn cmn 3 sao lên ve áo rồi, kệ mẹ Bradley nói gì thì nói. (^^^) 』

Long Vân : 『Cái trận oánh nhau với Râu Mèo, trước khi khai hỏa, hắn nói : “Bố đọc sách của mi rồi”. Tưởng hắn oánh thế nào, ai dè dội pháo cấp tập. Cực kỳ trẻ trâu ! 3:) 』

Triều Dương : 『He-he…』

Long Vân : 『Trong khi Râu Mèo cử sĩ quan tình báo cao cấp đi dò thám, vẫn không biết đâu là điểm yếu của ông ta. Tôi không rõ đó có phải nhà làm phim hư cấu không, nhưng thắng được Râu Mèo là gớm lắm rồi.』

Triều Dương : 『Trận đó Rommel về Berlin nên không trực tiếp chỉ huy. Sau này Patton vẫn cay cú vì không được đối đầu với địch thủ. Con hắn và con Rommel sau này hội ngộ ở Đức.』

Long Vân : 『Quyết định ngu nhất của Hitler, vì thực sự lúc ấy không ai địch được Râu Mèo. Quân Soviet toàn phải chơi đánh du kích, biển người và dội pháo ồ ạt, chớ bộ tham mưu như shiệt luôn. Bao nhiêu tướng giỏi bị đày đi Sibir hết còn đâu !』

Triều Dương : 『Có ai muốn Cáo Sa Mạc bị đồng minh bắt giữ đâu ? Nói chung, Hitler thường quyết định ngu, hỏng hết cmn cục diện.』

Long Vân : 『Râu Mèo sống thêm được vài năm thì chiến sử thế giới có thêm bao nhiêu màn đặc sắc. Sau này người ta thường ví trường hợp Râu Mèo với Đỗ Cao Trí, giỏi lắm nhưng số anh quá đen.』

Patton vs. Rommel

Tôi muốn các anh biết, chẳng tên khốn kiếp nào thắng trận bằng cách hi sinh cho đất nước mình mà lại thắng bằng cách làm những thằng khốn ngu xuẩn bên kia hi sinh cho đất nước chúng nó. Anh em, những gì anh em nghe về việc nước Mỹ không muốn tham chiến hay muốn ở ngoài lề chỉ là đồ bỏ. Người Mỹ có máu thích chiến đấu. Người Mỹ thực sự thích cảm giác của chiến trường. Khi anh em còn nhỏ, ai cũng đã ái mộ người bạn vô địch môn bắn bi, người chạy nhanh nhất, những cầu thủ đội bóng lớn, những võ sĩ quyền anh dai sức nhất. Người Mỹ yêu người thắng trận và không chấp nhận kẻ bại trận. Người Mỹ chơi lúc nào cũng để thắng. Tôi đếch cần những người thất bại ! Đó là lý do người Mỹ chưa bao giờ thua trận, và sẽ không bao giờ thua một cuộc chiến nào. Vì chính ý nghĩ thất bại là đáng ghét đối với người Mỹ. Bây giờ quân lực là một tập thể. Sống, ăn, ngủ, chiến đấu như một tập thể. Quyền lợi cá nhân là thứ tào lao, những thằng khốn bệnh hoạn viết về quyền lợi cá nhân cho tờ Saturday Evening Post chẳng biết gì về chiến tranh hơn là truyện làm tình. Nay ta có thực phẩm và quân trang tốt nhất, tinh thần cao nhất và những người giỏi nhất thế giới. Anh em biết không, thề có chúa, tôi thấy tội thay cho những tên đáng thương mà ta sắp giao chiến. Thật đấy, tôi thấy tội thay cho họ ! Không những ta sẽ bắn vào bọn man rợ đó, mà ta sẽ còn moi ruột chúng nữa, và dùng chúng bôi trơn cho xích xe tăng. Bây giờ một số trong các bạn, tôi biết đang tự hỏi chưa biết mình có hoảng sợ trước cuộc chiến hay không. Đừng lo ! Tôi có thể cam đoan rằng anh em sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Bọn Quốc Xã là kẻ thù. Hãy đánh tan chúng ! Lấy máu chúng ! Nã đạn vào bụng chúng ! Khi các bạn đặt tay vào đống bầy nhầy mà trước đó đã là gương mặt của người bạn thân nhất, anh em sẽ biết phải làm gì. Còn một điều nữa tôi muốn anh em nhớ, là tôi không muốn nhận bất cứ thông điệp nào bảo rằng ta đang “cố thủ”. Ta không “cố” gì cả, hãy để bọn man rợ làm việc đó. Ta sẽ luôn tiến tới. Ta không quan tâm đến việc giữ bất cứ thứ gì ngoài kẻ thù. Ta sẽ xỏ mũi kẻ thù dắt đi và đá đít chúng ! Ta sẽ khiến chúng lo sợ suốt và ta sẽ đi xuyên qua chúng như phân trong ruột ngỗng ! Giờ thì có một điều mà anh em sẽ có thể nói khi trở về nhà, và anh em có thể cảm ơn chúa về việc đó. Ba chục năm sau, khi anh em ngồi bên lò sưởi với cháu nội trên đùi, và nó hỏi bạn “Ông làm gì trong Đệ nhị Thế chiến”, anh em sẽ không phải nói “À, ông đã hót cứt ở Louisiana”. Được rồi, giờ mấy đứa khốn kiếp các cậu biết tôi thấy như nào đấy. Tôi sẽ hãnh diện chỉ huy anh em ra chiến trường bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Thế thôi !

Now, I want you to remember that no bastard ever won a war by dying for his country. He won it by making the other poor dumb bastard die for his country. Men all this stuff you’ve heard about America not wanting to fight wanting to stay out of the war is a lot of horse dung. Americans traditionally love to fight. All real Americans love the sting of battle. When you were kids you all admired the champion marble shooter the fastest runner, big-league ball players, the toughest boxers. Americans love a winner and will not tolerate a loser. Americans play to win all the time. I wouldn’t give a hoot in hell for a man who lost and laughed. That’s why Americans have never lost and will never lose a war. because the very thought of losing is hateful to Americans. Now an army is a team. It lives, eats, sleeps, fights as a team. This individuality stuff is a bunch of crap, It lives, eats, sleeps, fights as a team. This individuality stuff is a bunch of crap. The bilious bastards who wrote that stuff about individuality for the Saturday Evening Post don’t know anything more about real battle than they do about fornicating. Now we have the finest food and equipment, the best spirit, and the best men in the world. You know, by god, I actually pity those poor bastards we’re going up against. By god, I do. We’re not just going to shoot the bastards we’re going to cut out their living guts and use them to grease the treads of our tanks. We’re going to murder those lousy Hun bastards by the bushel. Now some of you boys, I know are wondering whether or not you’ll chicken out under fire. Don’t worry about it ! I can assure you that you will all do your duty. The Nazis are the enemy. Wade into them ! Spill their blood ! Shoot them in the belly ! When you put your hand into a bunch of goo that a moment before was your best friend’s face you’ll know what to do. There’s another thing I want you to remember. I don’t want to get any messages saying we are “holding our position”. We’re not “holding” anything. Let the Hun do that. We’re advancing constantly. We’re not interested in holding on to anything except the enemy. We’re going to hold on to him by the nose and kick him in the ass. We’re going to kick the hell out of him all the time and we’re going to go through him like crap through a goose ! Now there’s one thing that you men will be able to say when you get back home. And you may thank god for it. Thirty years from now when you’re sitting around your fireside with your grandson on your knee and he asks you : “What did you do in the great World War II ?”. You won’t have to say : “Well, I shoveled shit in Louisiana”. All right, now, you sons of bitches you know how I feel. I will be proud to lead you wonderful guys into battle anytime and anywhere. That’s all !

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lapthe Chau Flora


Long Vân : 『Lễ thăng cấp Chuẩn tướng Lapthe Flora ~ Họ Châu thì chắc người Hoa.』

Triều Dương : 『Tôi biết cha này rồi, người gốc Hoa.』

Long Vân : 『Đẹp trai thật ! Ông Lương Xuân Việt được mỗi đô con thôi, chớ mặt mũi xấu.』

Triều Dương : 『Uh, thấy thích ông này hơn. LXV được PR quá nhiều.』

Lễ gắn cấp bậc cho tân Chuẩn tướng Lapthe Flora

Long Vân : 『Ông này có tướng làm chỉ huy, LXV thì suốt đời cầm súng thôi.』

Triều Dương : 『LXV từng sống ở thành phố Mountain View. Mà nói chung, Châu tướng quân nhìn thần thế khác hẳn !』

Long Vân : 『Trông dáng thư sinh, thì thường sẽ làm tham mưu là nhiều.』

Triều Dương : 『Uh !』

Long Vân : 『Bà vợ cũng rất là đẹp nữa, vợ ông LXV thì xấu xí.』

Triều Dương : 『Uh-hứ…. Vệ binh quốc gia.』

Thuy Flora (left) and Christine Flora (right) promote Lapthe C. Flora to brigade general June 6, 2016, at the National D-Day Memorial in Bedford, Virginia

Long Vân : 『Họ Châu (周) này không phổ biến đâu, đều phải là hậu duệ nhà Châu đó !』

Triều Dương : 『LXV tướng võ biền. Hàng xóm cũ của tôi cũng là một ông họ Châu.』

Long Vân : 『Giống như họ Khổng vậy, hai cái họ danh giá bậc nhứt Á Đông.』

Triều Dương : 『Có một bà làm tiệm phở chỗ tôi người gốc Bắc mà họ Khổng. Hiếm hoi vl.』

Long Vân : 『Châu, Khổng, Ái-tân-giác-la là những họ không thể dùng bừa bãi.』

Triều Dương : 『Uh !』

Long Vân : 『Mà lần đầu tiên tôi thấy một quân nhân Mỹ da trắng như con gái đấy, he-he ! Ông này mà bỏ quân phục ra chắc ai cũng nghĩ là nhà văn, thầy giáo, kỹ sư… cho coi.』

Triều Dương : 『Hà-hà…』

Long Vân : 『Hồi ký của sứ thần Sài Thung cũng mô tả Trần Quốc Tuấn từa tựa như vậy. Tức là mẫu người hoàn toàn không có dáng phong trần của lính chiến.』

Lapthe Chau Flora and his mother

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bình dân học vụ


Long Vân : 『”Quân Lê : bạn có biết là chữ Hán khó học thế nào không? Bạn có biết thời phong kiến ở VN chỉ có con nhà giàu mới được đi học, nông dân 100% mù chữ không? Bạn có biết thời xưa có nghề viết đơn kiện thuê bởi vì người dân ra trốn quan trường đa số… chả ai biết chữ mà viết đơn thưa kiện không? Bạn đã bao giờ hỏi chuyện ông bà mình về cái sự biết chữ của dân ta hồi ông bà còn nhỏ không? Bạn có biết đến năm 1945, sau gần 100 năm người Pháp phổ biến mẫu tự latin (dễ học hơn chữ tàu nhiều) thì người Việt vẫn 90% mù chữ nên bác Hồ phải mở cấp tốc các lớp xóa mù chữ không?”. Bó tay với hạng này !』

Nguyễn Văn Hiệu : 『Ấy cái này trên Voz đúng không ?』

Long Vân : 『NCLS, “Phan Châu Trinh đi trước thời mình sống”. Đối với người Việt bây giờ, cổ sử là cái gì đó quá tầm với. Đám quốc nội chỉ tin váo sách giáo khoa, còn hải ngoại thì tin vào lời kể đầy ác tính của cha mẹ.』

Nguyễn Văn Hiệu : 『Mình cũng từng phản biện đúng cái commet này trên Voz. Đại ý là, việc bình dân học vụ để xóa mù chữ cho dân dĩ nhiên là đúng, nhưng việc phế bỏ chữ Hán không có nghĩa là đúng. Việc nói chữ Hán Nôm khó học hơn với góc nhìn của bạn này thì càng không đúng. Và quy kết chữ Hán mất đi là do nó khó học chả ai muốn dùng nên chuyển sang chữ chữ quốc ngữ là bậy bạ.』

huan-luyen-binh-dan-hoc-vu

Long Vân : 『Phong trào bình dân học vụ có ý nghĩa chính trị nhiều hơn là xã hội. Vì họ dạy đánh vần các câu khẩu hiệu như kiểu “Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi” ấy. Đây là cách làm của thời Lenin, thời Stalin thì khác nhé. Họ làm bảng mẫu tự Kirill mà mỗi chữ cái được minh họa bằng cặp nam nữ làm tình. (^^^) 』

Nguyễn Văn Hiệu : 『Vụ đó mình biết rồi, chữ cái khâm diêu.』

Long Vân : 『Ý mình là, bình dân học vụ chẳng qua để dẫn người dân tới điều kiện thẩm thấu các khẩu hiệu tuyên truyền.』

Nguyễn Văn Hiệu : 『Ừ thì dĩ nhiên, có ai bảo BDHV không có toan tính chính trị đâu. :v Nhưng nó ít nhất ở góc độ nào đó là một dạng đôi bên cùng có lợi, trong tình trạng khi đó mà cách chữa cháy này cũng chưa phải cái gì xấu.』

Long Vân : 『Cũng chẳng thể tin lắm vào kết quả của nó. Trẻ con học chữ luôn dễ hơn người lớn, nhất là đám làm việc nặng nhọc. Mà xoay đi xoay lại, tớ vẫn phải công nhận, mấy trang bá láp như NCLS vẫn ăn khách vì đánh trúng thị hiếu.』

Nguyễn Văn Hiệu : 『Cho cái đám độc giả đó ngồi đọc blog của Lê Minh Khải chắc bị ăn chửi hoặc làm ngơ hết. 😉 Có lần mình đăng một bài trên đó lên Voz, rốt cuộc chỉ có 2 comment với 1 là của mình. Nhìn chung, học thuật mà người Việt hiện muốn thấy là nền học thuật ăn liền.』

Long Vân : 『Giọng điệu của trang LMK không phải thứ ngôn ngữ bình dân, đã thế còn đá xoáy các biểu tượng. Như giới Hán Nôm nhà mình, họ biết, nhưng chọn cách im lặng. Vì nếu LMK chỉ phải đối phó một đám đông biết English nửa vời, thì giới Hán Nôm Việt Nam phải lo sợ những cú đánh từ trên giời nữa. Thường những biểu tượng của đám đông luôn được định hình bởi thượng tầng chính trị mà, chỉ cái gì không hợp với họ thì mới ra tay diệt thôi.』

Categories: ☺☺ Tạp thoại | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: