Posts Tagged With: Nguyễn Phúc Anh

Hai gã cùng bàn, không kể những thằng ngu


Nguyễn Phúc Anh : Vấn đề nghiên cứu sử học hiện nay em thấy ở Việt Nam là mọi người vẫn bị kẹt mãi trong câu chuyện chân/ngụy, thật/giả. Em nghĩ sử học nên đặt những câu hỏi khác sớm.

Trần Trọng Dương : Vẫn phải làm những việc đó, và làm song song! không chắc về sử liệu học là chết đấy! Nhân học cũng có cách làm sử liệu học riêng, điều đó em quá biết! Chứ cứ hồn nhiên mà phỏng vấn/ điều tra/ tham dự sâu, rồi tin tuyệt đối vào đó thì toi ah? Có nhiều ngành khoa học, và mỗi ngành khoa học có chức năng riêng, giải quyết những câu hỏi riêng, đối tượng riêng, phương pháp riêng. Cho nên, nếu nghiên cứu về thời Lê Thánh Tông mà cứ tin là Hồng Đức QATT là hàng ngon tuốt thì chỉ có chết! Dù là văn học, hay tư tưởng, hay sử học, văn hóa học,…mà không biết sử liệu học hay rộng hơn tư liệu học thì sớm muộn cũng chết thôi! Giám định xong mới đặt những câu hỏi khác! Còn không giám định được thì đặt biển báo (mìn chưa gỡ) đừng có đụng vào! Không biết đó là mìn mà đem vào khò là toi!

Nguyễn Phúc Anh : Không anh, em không bảo nó không cần thiết. Quan trọng trong thực hành nghiên cứu lịch sử là giải thích tiến trình hình thành quan điểm, “sự thực lịch sử” đó chứ không phải chỉ ra nó chân/hay nguỵ. Nếu chúng ta thừa nhận không có sự thật lịch sử thì tại sao ta phải cố chứng minh rằng cái sự kiện này là đúng hay sai?

Trần Trọng Dương : Anh đang nói là sử liệu (văn bản), chứ không phải là sự kiện Hàn Thuyên làm văn. Cái ngưỡng để tránh “tuyệt đối hóa” sử thực, và phủ định hoàn toàn khả năng nhận thức lịch sử là vô cùng phức tạp! Ví dụ, vụ bia Đường Lâm mà anh và Phạm Lê Huy đến nay vẫn chưa giải quyết xong, chưa nhất trí được! Anh cũng cho là “không có LS tuyệt đối toàn diện như nó đã từng xảy ra”, nhưng ta lại có mà là “có nhiều hiện vật lịch sử”, “sự kiện lịch sử”, “văn bản lịch sử” và “nhân vật lịch sử” và nhiều cách diễn giải lịch sử. Trước đây, anh có nghĩ đến việc bằng cách nào có thể phân biệt, một ông Hùng Vương và một ông Lý Thường Kiệt?

Nguyễn Phúc Anh : Về trường hợp Trần Văn Quyến hỏi, có lẽ nếu là em, em sẽ tìm hiểu và đưa ra lý giải CỦA EM về câu chuyện Nguyễn Thuyên, từ một vài dòng được chép trong chính sử được diễn dịch theo hướng quốc gia chủ nghĩa thế nào ở thời kỳ hiện đại. Cũng có thể nghiên cứu về văn hoá đặt tên họ, ban họ tộc thời đó. Cũng có thể nghiên cứu về ý thức di sản và sự hình thành lịch sử dưới thời thực dân. Đồng thời cũng có thể nghiên cứu về mẫu hình trí thức Hoa Hạ và việc tạo dựng mô hình trí thức Việt Nam thời cổ. Và cũng có thể nghiên cứu về ma thuật, lịch sử ma thuật, lịch sử tự nhiên thời đó. Có hàng ngàn cách đặt câu hỏi, bao giờ những câu chuyện chân/ngụy kiểu thế kỷ 19 này mới chấm dứt? Mình tiếp nhận sử liệu theo cách nào thôi anh, đúng là mọi thứ đều có thể dùng làm sử liệu. Kể cả truyền thuyết. Nhưng vấn đề là đặt câu hỏi gì và dùng nó để trả lời câu hỏi như thế nào thôi anh.

Trần Trọng Dương : Vì ta chưa làm hết việc giám định văn bản của thế kỷ XIX nên giờ vẫn phải làm! Không thể dùng đối tượng của ngành này để phủ định ngành khác được đâu. Giống như trước đây có nhiều người cười khẩy ông Dương với ông Nguyễn Tuấn Cường chỉ biết ngồi đếm chữ Nôm, thống kê ngôn ngữ mà không biết làm gì ấy văn vẻ hơn, nhiều người đọc hơn! Không thể dùng quan điểm của ngành ngôn ngữ học, văn học, văn hóa học để chê ngành văn tự học, hay văn bản học được, (việc này anh đã nghe nhiều rồi). Ví dụ ở phần STT anh đã viết đấy, bây giờ mà còn có ai đem Binh Thư Yếu Lược ra tán về ông Trần Quốc Tuấn, hay dùng Nam Quốc Sơn Hà mà bốc phét về ông Lý Thường Kiệt, là đáng ăn chửi! Giám định văn bản học vẫn là một ngành khoa học độc lập, để cho các ngành khác kế thừa, chứ nó đâu có vô giá trị hoàn toàn! Các câu hỏi về tôn giáo (ví dụ tế cá sấu thời Trung đại) là thuộc về ngành khác!

Nguyễn Phúc Anh : Giám định văn bản học không nhằm mục đích để tìm ra văn bản đáng tin hơn. Bản thân nó không phải là ngành khoa học. Nó là một thao tác khoa học, thao tác xử lý tư liệu. Nhờ vào thao tác này một nhà nghiên cứu có thể thiết lập những lý giải của mình về lịch sử, đem đến cho người đọc một cảm giác về sự đáng tin, nghiêm túc và tận gốc rễ của nghiên cứu lịch sử đó. Và nhờ thế nghiên cứu lịch sử đó trở nên đáng tin hơn, theo tiêu chuẩn “đáng tin” của thời đại nhà khoa học đang sống. Theo em là vậy anh ạ.

Trần Trọng Dương : Đây nhé, 3 tập của Thiên Nam Dư Hạ đã được giám định là hàng fake. Nếu có thể viết gì về nó là viết từ góc độ lịch sử của sách face, lịch sử của sử liệu fake. CẤM DÙNG! Em hỏi Ruan Song xem. Kết luận của ông ấy đây : “Như vậy, ba tập II, III, IV của bộ Thiên Nam dư hạ tập rõ ràng là một sản phẩm giả mạo, được ngụy tạo nhằm một số mục đích mà theo chúng tôi có lẽ chủ yếu là để ‘trục lợi’. Chúng ta được biết rằng, đầu thế kỉ XX, Trường Viễn đông Bác cổ đã cho thuê sưu tầm, sao chép nhiều văn bản Hán Nôm Việt Nam. Để kiếm lợi, nhiều người được thuê đã làm giả nhiều tài liệu. Bộ Thiên Nam dư hạ tập thuộc số đó. Ngoài ra, cũng có thể do động cơ hiếu kỳ, do tư tưởng sùng bái cá nhân, ngụy tạo lịch sử ở một số cá nhân nào đó! Bản thân bộ sách này đã nhiều lần bị thất lạc ở thời Trung đại (thời Lê sơ, Lê Trung hưng, Lê mạt, Nguyễn) và gần như đã thất truyền. Với tình hình đó, văn bản Thiên Nam dư hạ tập vốn đã khá phức tạp. Việc làm giả trên càng làm phức tạp vấn đề. Với việc phát hiện ra lai lịch của 3 quyển trên, chúng ta đã có thể chắc chắn loại 3 tập này khỏi bộ Thiên Nam dư hạ tập để tiếp tục nghiên cứu các tập còn lại“.

Nguyễn Phúc Anh : Anh vẫn có thể dùng Thiên Nam dư hạ tập cho cực nhiều nghiên cứu chứ anh. Vẫn dùng được. Không chỉ lịch sử nguỵ tạo văn bản. Có thể nói về lịch sử hình thành di sản, sự khác biệt trong cách thức kẻ sĩ Việt Nam và trí thức Pháp nhìn về vấn đề di sản, từ khi nào khái niệm bảo tồn di sản được đưa vào Việt Nam, trí thức bản địa có ý thức về bảo tồn không? Việc họ lấy từ thơ Trung Quốc để làm thành thơ Lê Thánh Tông có căn cứ trên sự tương đồng thi học nào? Động cơ tiền bạc và vị lợi có phải là một yếu tố tạo nên lịch sử? Lịch sử của quá trình thực dân hoá ở Việt Nam? Lịch sử thư tịch Hán Nôm và quá trình sử liệu hoá thư tịch Hán Nôm (vốn chưa bao giờ mang tính sử liệu)…..bla bla. Vấn đề như em nói, là đặt câu hỏi như thế nào và trả lời nó ra sao.

► Cho phép em chen ngang : Như vậy ngành giám định văn bản giống như kiểu như giám định ADN hoặc Cacbon 14. Có tiếng nói tối hậu trong một số trường hợp.

Nguyễn Phúc Anh : ADN hoặc Carbon 14 chỉ là một cách đem thêm cảm giác đáng tin cho những dữ liệu được viện dẫn. Còn nó chả làm cho một đối tượng trở thành sự thực lịch sử được.

Trần Trọng Dương : Carbon thì cũng có sai số, nhưng nó bó tay với các hiện vật từ 1000 tuổi trở xuống! ADN thì tớ không biết, dù đã có đọc vài tài liệu! Nguyễn Phúc Anh, vậy câu hỏi đối với Thiên Nam dư hạ tập là vì sao người ta làm giả mạo nó, giả mạo như thế nào, bằng động cơ gì, thủ pháp gì, kĩ thuật gì?

► Giám định là quan trọng, nhưng đúng là bây giờ ko chỉ để trả lời đồ giả hay thật mà còn để biết nó ra đời khi nào, ở đâu, do ai và quan trọng nữa là với mục đích, động cơ gì. Nhiều đồ giả cũng quý ko kém đồ thật. Ví như Đạo đức kinh, Lão Tử chưa chắc là thật, nhưng vẫn giá trị, tùy góc nhìn của người sử dụng tư liệu, nhất là khi khoa học phát triển càng đa dạng, đa nguyên như hiện nay.

Nguyễn Phúc Anh : Anh ơi, có thể họ còn chả có ý thức là họ đang làm giả nó cơ. Có thể khi tạo ra văn bản, họ nghĩ họ đang làm vì một mục đích cao cả là tôn vinh, làm đẹp cho tiền nhân, làm giàu cho chính thống của hoàng triều ấy.

► Đúng, cái này ông Gurevic nói rất rõ trong Các phạm trù văn hóa trung cổ. Tứ thư, ngũ kinh chắc gì là đồ thật, nó có thể ko của 1 ông A,B cụ thể nhưng nó lại đại diện cho một hiện tượng, giai đoạn,… nào đó.

Trần Trọng Dương : Thế thì, văn bản học có giá trị của nó chứ, và nó là một ngành khoa học chứ! văn bản học, hay sử liệu học cần được một vị trí riêng, chứ không thể đòi nó phải trả lời câu hỏi của ngành văn học, hay văn hóa được! Nhưng nếu làm văn học, văn hóa hay sử học mà không có biết văn bản học là toi đấy! Còn họ có ý thức về việc làm giả nó hay không thì đấy là chuyện khác! Nhưng ít nhất ở đây Phúc Anh cũng phải thừa nhận rằng, Thiên Nam Dư Hạ, hay Binh Thư Yếu Lược là hàng fake! cấm dùng để nghiên cứu về Trần Quốc Tuấn và các ông thời Lê Sơ! Cho nên cái STT này anh mới viết “cái chết của sử liệu học”! Nó chết bởi vì không mấy ai thèm quan tâm đến nó! Anh em mình làm văn bản học về các nguồn tư liệu Hán Nôm, chứ văn bản học bằng chữ Quốc ngữ latin thôi, ở mình cũng chả mấy ai quan tâm, có phải hong bác Lại Nguyên Ân ?

Nguyễn Phúc Anh : Em đồng ý việc chỉ ra tính chất tạo tác của Thiên Nam Dư Hạ Tập và Binh Thư Yếu Lược để cấu trúc lý giải lịch sử của một lớp nghiên cứu mới. Nhà khoa học cần làm thế, để thiết lập nên diễn giải của mình về quá khứ. Cái em nghĩ cần tránh ở đây là cách đặt câu hỏi về chuyện thật/giả chỉ để mà chứng minh nó là thật/giả mà thôi. Nó không còn là những câu hỏi năng sản trong nghiên cứu nữa. Xử lý văn bản và diễn giải sử liệu là hai THAO TÁC quan trọng thì đúng, còn nâng nó lên thành khoa học thì em e là có vấn đề về mặt khoa học luận.

Trần Trọng Dương : Ruan Song và bác Trường Phong đã từng “khai tử” một số tư liệu bằng văn bản học rồi! Nói Tứ thư Ngũ kinh không chắc là đồ thật, nhưng hiện tại không có cứ liệu nào để phủ định sạch trơn nó!

► Nãy giờ đang đọc TNDHT mà anh Ruan Song đề cập. Trong bài viết anh Tùng chỉ ra sự lẫn lộn của tập II, III, IV trong 10 tập hiện còn của Viện Hán Nôm chứ hoàn toàn không phải toàn bộ TNDHT. Cần phân biệt rõ điều này. Văn bản đâu thế kỷ XX thì cần hết sức thận trọng.

Nguyễn Phúc Anh : Cũng cần cẩn thận khi tiếp cận chân nguỵ. Ở Trung Quốc đầu thế kỉ 20, có phái Nghi cổ, họ nghi tất cả cổ tịch là ngụy tạo. Sau đó tìm ra những thành tố văn bản để chứng minh rằng những văn bản, ví dụ Thư kinh, được tạo tác dưới thời Hán, bla bla. Sau này khi khai quật đc rất nhiều giản bạch, hoá ra là nhiều nội dung đã từng tồn tại thực sự, trước Hán rất lâu. Trong một nền văn hoá hoàn toàn không có ý thức bản quyền thì các thành tố văn bản của thế kỷ thứ 10 có thể nằm song song với những thành tố văn bản thế kỷ 19 là bình thường. Và cái này đặt câu hỏi về cách tiếp cận chân/nguỵ có còn là cách tiếp cận hợp lý với sử học hay không?

Trần Trọng Dương : Cho nên, với văn bản “văn tế cá sấu sông Lô”, khi ta chưa giám định (nó là văn bản của Hàn Thuyên, hay của ai khác, là đồ thật hay đồ đều) thì chửa có thể tán gì về nó cả! Các nhà sử học, nhân học 🤔 và văn học chớ có động vào! (Mìn chưa gỡ ngòi, chớ có khò!)

Nguyễn Phúc Anh : Vẫn là chuyện đặt câu hỏi như thế nào và trả lời câu hỏi ra sao thôi anh. Với văn bản Văn tế cá sấu sông Lô thì chả cần phải đặt nó là đồ thật hay đồ đểu (chân/nguỵ) của Hàn Thuyên hay không thì vẫn có hàng trăm cách để “động” vào nó một cách phù hợp anh ạ. Như em có viết ở trên.

Trần Trọng Dương : Bắt đầu vào mạch rồi đấy! Một sử liệu chỉ được thay thế khi có những phát hiện mới về khảo cổ học hay văn bản học! Thế theo em khảo cổ học có phải ngành khoa học không, hay đó chỉ là mấy ng làm thao tác đào, và thao tác giám định!? Cái này phải hỏi thêm Phạm Lê Huy, Đào Xuân Ngọc ? Hay Đôn Hoàng học có phải là một ngành khoa học?

Nguyễn Phúc Anh : Không anh. Em ko nói 1 sử liệu chỉ được thay thế khi có những phát hiện mới về khảo cổ học hay văn bản học. Em đang nói là một văn bản chỉ trở thành sử liệu trong một/vài trường hợp nghiên cứu cụ thể. Ngoài trường hợp đó thì nó chỉ là văn bản. Còn khảo cổ học là một ngành khoa học, đương nhiên.

Trần Trọng Dương : Anh cũng đã viết hẳn 1 bài riêng (theo hướng em nói, từ symbolism) về cá sấu! Nhưng đó là của ngành khoa học khác, không phải là của văn bản học! Mỗi ngành khoa học đều có vị trí riêng, để TRẢ LỜI CÁC CÂU HỎI KHÁC NHAU! Chứ không thể nhất quyết chỉ có một vài câu hỏi này mới là thú vị, còn các câu hỏi khác thì không cần để ý tới! Đã có người nói thẳng vào mặt anh là anh không có lý luận! OK? nhưng là lý luận của ngành nào? Của Nhân học thì OK, không phải của anh! Nhưng văn bản học thì có thể là không phải là anh không biết gì.

Nguyễn Phúc Anh : Đương nhiên là mọi người ai thích đặt câu hỏi kiểu gì thì đặt thôi. Nhưng em nghĩ thế này, nếu câu hỏi mình đặt ra tự thân nó là mâu thuẫn với nhận thức về lịch sử của mình (lịch sử là câu chuyện, ko có sự thực lịch sử mà chỉ có những lý giải về lịch sử) thì tại sao lại đặt mãi câu hỏi về chân/nguỵ đúng sai? Nếu anh nghĩ văn bản học là một ngành khoa học, thì em nghĩ cần phải trả lời được câu hỏi đối tượng nghiên cứu của nó là gì? Đối tượng này có chung những đặc điểm gì để có thể quy nhóm và phân biệt với những ngành khác? Phương pháp luận nghiên cứu của nó ra sao? Tri thức mà nó tìm ra hướng đến cung cấp nhận thức mang tính khái quát về lãnh vực gì? Thực hành nghiên cứu của nó tuân theo những quy chuẩn thao tác gì? Trong mọi câu hỏi, văn bản học, Kiều học, Nhị Độ Mai học, Lục Vân Tiên học, Hồng học, Văn Tâm Điêu Long học đều là những tên gọi mang tính phân loại đối tượng nghiên cứu, chỉ ra được một xu hướng yêu thích với đối tượng nghiên cứu, chứ bản thân chúng không phải là những ngành khoa học anh ạ.

Trần Trọng Dương : Mấy cái Kiều học thì bỏ qua đi. Cái thư chí học là bibliography. Thế niên đại học có phải là một khoa học được không nhỉ? Nếu không giám định được cái sách A hay hiện vật B có niên đại thế nào? thì các câu hỏi khác (ví dụ về con RỒNG Lê Văn Thịnh) có ý nghĩa gì?

Nguyễn Phúc Anh : Niên đại học không phải là một môn khoa học. Nó là thao tác giám định niên đại anh ạ. Nó không trả lời được câu hỏi cuối cùng đối tượng nghiên cứu của niên đại học là gì (là niên đại?), và “tri thức khái quát hóa về niên đại” từ việc nghiên cứu niên đại là gì. 

► Trước đây em làm văn bản học em cũng đồng ý là nó cũng chẳng phải là một môn khoa học, mà là một thao tác làm việc với văn bản. Nhưng nếu ko có thao tác này thì việc đặt câu hỏi về những thứ liên quan đến văn bản cũng khó mà thỏa đáng được, phải không anh?

Trần Trọng Dương : Thế thì y học có phải là khoa học không? hay chỉ là thao tác khám bệnh của mấy ông bác sĩ, để chẩn đoán ra bệnh, và tìm ra cách trị bệnh đó? Khảo cổ học có phải là khoa học không, khi nó chỉ đi đào và giám định niên đại, và chỉ để trả lời lớp văn hóa này, với mốc niên đại này thì nó có hiện vật này? Thôi chuột rút, đi ngủ đã!

Nguyễn Phúc Anh : Anh ơi, khảo cổ học không phải chỉ đào và giám định niên đại và mốc niên đại với hiện vật. Nói thế các bạn làm khảo cổ buồn chết. Còn y học là vừa là khoa học, vừa là thực hành chẩn trị. Anh dùng y học với từ tiếng Anh tương ứng là gì? Nguyễn Mạnh Sơn ạ, thao tác văn bản học là cần thiết. Nhưng như anh nói ở trên, mục đích của thao tác văn bản học không nên chỉ để chứng minh văn bản là chân/ngụy, đúng/sai nữa. 

Trần Trọng Dương : Yep. I see! Khảo cổ k phải chỉ có thế. Và Văn bản học còn có nhiều nhiệm vụ khác, và còn phải thay đổi cách tiếp cận. Nhg a k đồng ý với quan điểm cho rằng đó không phải là ngành khoa học!

► Em không biết có phải ý của thầy Nguyễn Phúc Anh không nhưng em có quan điểm tương đối giống với ý của thầy. Và nếu hỏi là lý thuyết đó là lý thuyết gì, thì đó thuộc về chuỗi lý luận Collective memory, hay New cultural Memory mà em có lần bàn luận. Hệ thống lý thuyết này có thể xem thêm ở đây. Bàn về ký ức xã hội. Dù cái gọi là “sự thật bị làm giả”, thì cái “ký ức” là có thật. Nhu cầu chính là tìm hiểu được, tại sao lại có nhu cầu đó, và mục đích gì. Giống như cá sấu là giả, vậy nhu cầu về Cá Sấu, Hàn Thuyên, Chữ Nôm kia từ đâu và khi nào.

Nguyễn Phúc Anh : Cẩn thận với collective memory vì nó phản ánh cái khác, không phải nghĩa mặt chữ và gắn với huyền thoại với lịch sử đâu.

Categories: ❀ VĂN SỬ | Nhãn: , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sang chấn tâm lý, hay là Lại những kẻ chơi trò ngụy biện đạo đức


Triều Dương : Bài luận về Gump của tôi vừa được chấm điểm. Mịa, thằng loz giảng viên hóa ra cũng theo tân tự do, dm bênh con Jenny ra mặt và hắn góp ý là những gì phim miêu tả về đám hippie hoàn toàn bị rập khuôn sáo mòn. Ông thấy vl chưa, dm hippies là di hại của thời chiến tranh Lạnh thì dù lên phim nó chỉ là một phần của mặt tối thôi, thế mà cũng bị chê là cố tình bôi nhọ này nọ kia. Rồi tôi sẽ nói cụ thể với ông hơn, nhưng hài vl. Đúng là phế phẩm của nước Mỹ, đánh giá kết quả học tập dựa vào thái độ chính trị mà cũng đòi khách với chả quan.

Kình Văn : 😩 Ông ở thánh địa của hippie thì phải chịu thôi. Cũng như nếu sống ở Trung Đông thì dẫu nghiện ngập cũng không được uống rượu, dù không theo Hồi giáo chăng nữa.

Triều Dương : Thằng này đáng trảm thủ đem tế thần Pripapos trước nhất, cái chính là đem cái trò chính trị chính xác vào học đường thì tôi cực khinh. Khi tôi tả Forrest Gump là thiểu năng trí tuệ, mà vốn “thiểu năng” không phải từ có nội hàm tiêu cực, thế mà hắn chơi trò hippie là đòi dùng từ trung lập hơn, dù bản chất việc đó đéo giúp luận khách quan hơn được bao nhiêu cả. Vả lại, vốn dĩ “mentally retarded” là cách mà Gump được người Mỹ đương thời nhìn nhận. Haizzz ~ Nói chung, ngu loz mà, nó cho thấy giảng viên bây giờ như l**. Mà hắn còn liên hệ việc Jenny bị lạm dụng tình dục và sang chấn tâm lý với việc người Mỹ bị kích động tinh thần vì chiến tranh Việt Nam, tức coi chiến tranh Việt Nam là giúp nước Mỹ nhìn lại bản chất của mình… Dm lũ hèn mạt luôn tìm cớ lấp liếm cho sự kém cỏi.

Kình Văn : Ameen !!!

Triều Dương : Tôi đang đánh giá hắn, bảo hắn nên lấy bằng bác sĩ chùi đít rồi nhét vào mồm ăn. Trường cho đánh giá giảng sư ở chế độ ẩn danh mà.

Kình Văn : Dm, đúng là thời tự do thông tin, uất ức thì cứ việc xả. 😓

Triều Dương : Uh thì đang xả đây ! Dm, sắp tới viết về ISIS tôi mà nói thẳng là nên hợp tác với Ba Tư và Nga Ngố thể nào rồi cũng sồn sồn lên. Nó cho thấy người ta đéo hiểu gì về chính trị cả, y hệt con đĩ Trúc Trần Truồng luôn đòi lý lẽ với dẫn chứng. Bố mày cần cặc gì, lấy Qu’ran, Cựu-Tân Ước, Platon, Aristotle, Homer, Caesar… ra đủ lập luận.

Kình Văn : Thôi nín cho bố ngủ, không phọt cứt giờ. 😨 Dm, mai chắc phải mua nhang muỗi !

Triều Dương : Cấm ỉa ra giường !

Kình Văn : Phòng lắm muỗi đéo chịu được, cả tuần nay ẩm mà.

Triều Dương : Ai hiếp dâm trẻ em ~ Đây tạm gọi là nỗ lực đi giải ảo cho đám đông. Tôi thấy vô ích lắm, vì đám đông thực sự đéo bao giờ quan tâm.

Kình Văn : Câu khách là chính ! 🐔

Triều Dương : Lấp liếm bằng nỗ lực chống sự lên đồng tập thể, bản chất đúng là xàm lồng mà. Vốn dĩ đám đông như con dao hai lưỡi, lợi dụng cho việc gì cũng được nhưng đụng vào không khéo có ngày nát bét. Hắn nói cũng đéo sai, có điều hắn khiển những đứa ngu lên tiếng.

Kình Văn : Thôi chờ cái lồn Cali hân hoan lên tiếng.

Triều Dương : Ôi zào, cái lồn mắm tôm Cali nói làm buồi gì, học hành cho lắm vào cuối cùng vẫn phải xách hạ bộ về chống cộng và phục cổ. Bảo ả ra Hà Nội chửi nhau với mọt sách Nguyễn Văn Hiệu ấy. 😝

Kình Văn : Im đuê !

Triều Dương : Ờ imam.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ấu dâm, hay là Vẫn những kẻ chơi trò ngụy biện đạo đức


Quốc Anh : Khốn khổ, cố gắng nói lý giữa lúc người ta nóng đầu phiền quá ! 😔

Kình Văn : Bẩm, tớ coi rồi. Cậu rảnh quá !

Quốc Anh : Thực tâm thì thấy bài viết của cha Phúc Anh tớ đã muốn phản biện lại từ sáng rồi, nhưng mà không hề có đủ lý luận chắc chắn nên dù máu rất sôi tớ vấn phải nhịn tới giờ, ấy thế mà người khác đã lao vào đánh.

Kình Văn : Cậu nên rủ Fuck Ông ra quán café, hai thằng chửi nhau cho đã.

Quốc Anh : Tớ chả chửi ai bao giờ, chỉ tranh luận thôi, nhưng thực sự tớ cũng chưa có điểm nào để tranh luận lại được bài viết đó. Sao người ta nhạy cảm thế, có thể chụp mũ dễ vậy !?

Kình Văn : Kết giao với hắn đi, ít ra cậu có một người bạn chí tình để… cãi lộn. 😄

Quốc Anh : 😚 Vừa muốn phản biện bài gốc vừa muốn ngăn mấy quan điểm cực đoan chụp mũ bài viết gốc. Tớ chả biết làm thế nào cả ! 😒

Kình Văn : Đúng là trảm phong ! Cả thầy lẫn trò đều không tin điều mình nói, thế mà cũng tốn thời giờ còm-mèn.

Quốc Anh : Thôi đi ngủ cho lành, sáng mai còn phải đi kiếm tiền. 😀

Kình Văn : Nên thế ! Cậu cứ dây dưa với đám đó làm lụt hết kiến thức.

Quốc Anh : Bổ sung 1 chi tiết cho luận điểm 1, là Lý Chiêu Hoàng sinh đứa con đầu lòng là Thái Tử Trần Trịnh (Sau chết yểu) năm 1233, khi 15 tuổi. Vậy ít nhất độ tuổi QHTD của Trần Cảnh và LCH phải trong khoảng 13 – 14, đã ở trên mức 12 tuổi xét theo luật Hồng Đức. Cũng bổ sung 1 chi tiết nữa “Đại Minh Hội Điển” của nhà Minh bên TQ, quy định ở phần “Hình Bộ thư” nếu gian dâm với con gái dưới 12 bị xử tội từ giảo (thắt cổ) hoặc lưu, đến đánh 100 trượng, bị phạt tiền nặng. “Khâm Định Đại Thanh hội điển sự lệ” quy định gần như tương tự, nhưng nâng tuổi từ 12 lên 13, lại thêm một khoản là tội nhân có thể bị sung làm quan nô (Nô tì trong quan phủ) nếu xét thấy hậu quả gây ra chưa nghiêm trọng. Các thời trước mình chưa có điều kiện tham khảo, nhưng tức là ở các nước Đông Á xưa tấn công TD trẻ chưa thành niên vẫn bị coi là tội hình sự.

Nguyễn Phúc Anh : Có một điểm đó là mình luôn dùng từ “ấu dâm” được đặt trong dấu ngoặc kép là để chỉ nó không phải được dùng với ý nghĩa và quan niệm bản địa về độ tuổi. Mình viết như vậy là khái niệm “ấu dâm” được dùng theo nghĩa hiện đại. Khi mình học ở anthropology of sexuality thì “ấu dâm” là để chỉ ham muốn tình dục với độ tuổi được coi là trẻ em. Định nghĩa của bạn về pedophilla có thể thấy trên wiki nhưng không phải là định nghĩa được sử dụng phổ biến trong nghiên cứu về sexuality.

Magdalina Truồng : Bạn học Anthropology à? Chào đồng đạo, bạn tốt nghiệp ở đâu? Có thể trích định nghĩa gốc tiếng Anh từ các luận án mà bạn đọc?

Nguyễn Phúc Anh : Mình học anthropology ở Tokyo Metropolitan Uni và Harvard. Mình sẽ gửi bạn những tư liệu cần thiết. Giờ đang đi fieldwork chỉ với một cái cellphone 😊 trong thư viện nhân học mình có đưa toàn bộ course work và reading của môn Sexuality and Political Economy của giáo sư George Meiu năm 2016 của Harvard, mình trực tiếp học khoá này cùng giáo sư nên mình có nắm về mặt khái niệm. Có gì mình sẽ gửi bạn đường link cho courseword cùng reading khi có internet access cho computer của mình.

Magdalina Truồng : Nếu nói về cưới xin thì không chỉ văn hóa VN mà ngay cả phương Tây thời xưa cũng có tảo hôn. Đơn giản vì họ không coi việc kết hôn ngoài ý muốn là hiếp dâm. Dĩ nhiên còn quá bé như 12 tuổi thì người ta vẫn tránh kết hôn. Bạn Nguyen Phuc Anh viết lập lờ về “văn hóa truyền thống” (mà thực ra là do hạn chế về nhận thức) như vậy dễ gây hiểu nhầm là bào chữa cho hiếp dâm. Bạn gửi nhé, mình đọc xong sẽ nói tiếp.

► Với định nghĩa về khái niệm ấu dâm (1) trong bài của bạn thì mình nghĩ các dẫn chứng bạn đưa ra có sự mâu thuẫn, nhất là các dẫn chứng ở các triều đại phong kiến. Khi này, việc hôn nhân dưới tuổi dậy thì vẫn được công nhận, vậy khi này nó là một tập tục, nó không liên quan tới việc “có ham muốn tình dục với độ tuổi được coi là trẻ em”.Tính liên kết của sự “ham muốn tình dục” với các ví dụ của bạn thiếu sức thuyết phục. Trừ khi bạn chứng minh được sự xuất hiện của “ham muốn tình dục” trong các dẫn chứng bạn đưa ra. Điều đó dẫn tới việc nhiều người đọc khác sẽ bị hiểu nhầm rằng bạn đang đánh đồng khái niệm ấu dâm (2) của họ với những dẫn chứng trong lịch sử, từ đó suy diễn ra việc lấy “truyền thống” để bình thường hóa một hành vi phạm tội. Quay lại vấn đề thời sự, khi rõ ràng bạn hiểu rằng ấu dâm (1), của bạn đang nhắc đến, là khác so với định nghĩa về khái niệm ấu dâm (2) của đại chúng, hành vi người lớn lạm dụng tình dục trẻ nhỏ. Nếu đây là một đóng góp trong một hội thảo nghiên cứu thì mình tìm thấy rất nhiều điều thú vị ở đây cũng như sự nể phục với kiến thức của bạn. Nhưng trong bối cảnh hiện tại, việc bạn đưa ra thông tin nhưng không thể đảm bảo sự nhất quán khi người khác tiếp nhận thông tin, do có sự chênh lệch về kiến thức, dễ dẫn tới sự định hướng sai lệch cho người đọc phổ thông. Đây là điều không nên xảy ra.

Nguyễn Phúc Anh : Do bởi khái niệm “ấu dâm” không tồn tại ở những triều đại này, nên mình phải viết nó vào ngoặc kép để nói về những hiện tượng tương tự trước khi “ấu dâm” bị coi là một vấn đề luật pháp. Nó là một hành vi phạm tội bình thường như bao hành vi phạm tội khác và nó cần được phán xét bằng lí tính pháp luật.

► Bạn nói tới “những hiện tượng tương tự”, chúng ta đều hiểu khái niệm “tương tự” ở đây có mức độ xê dịch tương đối lớn. Có chung 1 vài biểu hiện cũng có thể gọi là tương tự, chỉ khác duy nhất 1 biểu hiện cũng có thể gọi là tương tự. Do đó mình nghĩ việc bạn cố dẫn dắt các ví dụ từ “hành vi tình dục và hôn nhân” trong các giai đoạn lịch sử sang, để làm nó “tương tự” với khái niệm “ấu dâm” (1) của bạn là thiếu cơ sở. Mình nghĩ bạn nên làm rõ khái niệm của mình và tính thích đáng của các dẫn chứng khi bạn sử dụng để củng cố cho luận điểm. Còn đương nhiên, mình hoàn toàn đồng ý với việc ấu dâm(2) trước mắt pháp luật thì cũng chỉ là một hành vi phạm tội và cần được phán xét bằng pháp luật. Nhưng khi cái tình nó lớn hơn cái lý thì hành động con người thường để lại nhiều sai sót.

Nguyễn Phúc Anh : Vào thời trung đại, việc gian dâm và việc cưới xin rồi sau đó có quan hệ tình dục là hai thứ khác nhau. Mình sẽ phân tích rõ hơn từ văn bản gốc của Quốc triều hình luật. Nó rất khác với cách chúng ta nhìn nhận về ấu dâm bây giờ. Ở thời Hồng Đức, việc quan hệ bất chính với trẻ em dưới 12 thì hoàn toàn vi phạm pháp luật vốn dựa trên tiêu chuẩn phán xét của đạo đức nho giáo. Nhưng nếu cưới và sau đó quan hệ tình dục thì ko phải thuộc phạm trù gian dâm => chấp nhận được. Đây là lúc cần phải phân biệt câu chữ nguyên văn Hán văn và lớp văn hoá của câu chữ đó, ko nên chỉ nhìn bằng nhãn quan hiện đại trên bản dịch. […] Làm gì có cái gọi là “văn hoá truyền thống” mà lập lờ ~_~ viết để giễu mấy người suốt ngày quàng quạc về văn hoá truyền thống đấy mà. Truyền thống là thứ được invented, và “văn hoá truyền thống” cũng vậy.

► Vâng! đọc câu này mình mới biết là bạn đang giễu cơ đấy. 😄

Nguyễn Phúc Anh : Ừ. Nên kệ hiểu nhầm thôi. Ai đọc hiểu thì vui ấy mà. 😏

Magdalina Truồng : Mình chỉ mới đề cập đến ấu dâm, chưa đề cập đến cưỡng bức ấy. Những hành vi tình dục với 2 bé ở SG và HN gần đây thì rõ là cưỡng bức, công chúng phẫn nộ cũng không oan. […] Theo hiểu biết nông cạn của mình thì chủ yếu Công Giáo ngăn cản đồng tính chứ những nước phương Đông cũng không có luật cụ thể nào về vấn đề này.

► Cái này đơn giản chỉ là 1 fact và tác giả cho ta cái nhìn vào góc tối của lịch sử và ko có gì gọi là cổ xúy ở đây !!! Phải chăng đọc và hiểu của một số người nó khó khăn đến v !?

Magdalina Truồng : Fact thế nào khi có luật xử chết những người quan hệ tình dục với trẻ 12 tuổi trở xuống?

► Như mình có nói, nếu đọc luật Hồng Đức đừng đọc bản dịch (dân Hán Nôm như mình không bao giờ làm như vậy) và không tách ra khỏi bối cảnh văn hóa của nó. Luật Hồng Đức không xử chết những người quan hệ tình dục với trẻ 12 tuổi trở xuống, nó xử “gian dâm”.

Quốc Anh : Thực ra, bài gốc của Phúc Anh và bài phản biện này đều có điểm mình không đồng tình. Nhưng tranh luận xung quanh nó dài dòng quá rồi, mình cũng không đủ khả năng bám theo mà lạm bàn nữa. Mình nghĩ chúng ta cần làm rõ mấy điểm sau: 1) Bài viết gốc của Nguyen Phuc Anh, hẳn nhiên, là có thể viết đúng, có thể viết sai, nhưng mục đích không phải là sự cổ vũ, bao biện cho ấu dâm hay tấn công TD trẻ em. Vì nếu thực sự có tư tưởng như thế, cậu ấy sẽ KHÔNG BAO GIỜ VIẾT NÓ RA. ; 2) Nếu đã là bài viết có tính chất học thuật thì cần đáp lại bằng học thuật, gạt bỏ hoặc hạn chế tối đa cảm xúc hay bất cứ định kiến nào. Thậm chí, kể cả chỉ là những bài viết, quan điểm vu vơ, hàm hồ, thì cũng cần phải được đáp lại bằng học thuật và sự điềm tĩnh. Thành thật mà nói, bản thân mình không đồng tình với nhiều ý trong bài, nhưng tới giờ mình chưa có đủ lý luận vững chắc ( ngoài mấy thông tin lẻ tẻ mình vừa đăng ở comment trên), nên mình không phản biện. ; 3) Một vấn đề luôn cần phân tích đa chiều, dù cho cái chiều hướng đó dẫn ta xuống cống hay vào cung điện, đến cuối cùng, tranh luận không phải là để phân thắng thua mà mục tiêu cao nhất là thay đổi tư duy và cung cấp hiểu biết cho cả 2 phía. Xác định rõ được những cái trên rồi thì ta mới có thể ngồi xuống nói tiếp được. Còn không thì mọi bàn luận đều là hí luận.

Nguyễn Phúc Anh : Cảm ơn anh. Anh có lẽ là người em muốn nói chuyện cùng đối thoại nhất trong suốt 24 giờ vừa qua. 😊

► Đúng rồi, tha thứ cho hiểu biết và góc nhìn thiếu kiến thức chuyên môn của em, em không nghĩ cụm từ “văn hoá truyền thống”, dù cho “ĐÃ TỪNG” có được in đậm đi chăng nữa được dùng trong ngữ cảnh này là thích hợp. Và em cũng nghĩ là nếu như được nhắc đến, đơn cử như trong bộ luật Hồng Đức, thì chứng tỏ vấn nạn này cũng không được xem là “HOÀN TOÀN BÌNH THƯỜNG” đâu ạ. Em sẽ rất cảm kích nếu có ai đó góp ý nếu em hiểu sai. Vì như một số comment, việc dùng những từ như lịch sử, văn hoá hay truyền thống rất dễ bị chụp mũ cho cái gọi là ngụy biện và bào chữa lắm ạ. Tuy nhiên em cũng không nghĩ bài viết này cổ suý cho việc ấu dâm, mà chỉ đơn thuần là một article nghiên cứu về “ấu dâm” trong context lịch sử VN mà thôi.

Nguyễn Phúc Anh : Giời đất, bạn đọc lại comment của tôi về vụ luật Hồng Đức. Đã bảo tìm nguyên bản hán văn mà đọc và đọc trong bối cảnh văn hóa Nho giáo của luật hồng đức.

Magdalina Truồng : Nếu bạn chế giễu trong chính bài viết của bạn thì không nên trông mong tranh luận nghiêm túc. Don’t expect people to take it seriously, it should be treated more like a joke.

Nguyễn Phúc Anh : Nó là một note cá nhân trên facebook của tôi. Bạn thích take nó seriously hay personally thì ai thèm quan tâm chứ. 😝

Magdalina Truồng : Well you sure care enough to come to this page defending that note. 😄

Nguyễn Phúc Anh : Ý là chả quan tâm đến bạn nghĩ hay take nó thế nào. Còn nếu thấy comment dốt nát quá thì phí công viết note, phải ngồi comment thôi. Chuyện bình thường trong công việc ngồi chơi đọc sách trên mạng của mình ấy mà.

Magdalina Truồng : “Comment dốt nát quá”. 😊 Nói chuyện như thế đấy. Thôi bye bạn.

► Em nghĩ,nếu được,chị hãy copy bài này và paste trực tiếp vào comment của bài trên.Và đừng chỉ paste lần một mà hãy chia ý ra mà cmt.Chỉ như thế ta mới có thể chỉnh lại tư tưởng của người đọc đã và đang bị cái bài viết này định hướng.Bởi vì em nghĩ rất ít người quan tâm đến ai đã share và người share viết gì ngay cả chủ nhân của bài viết.Chỉ còn cmt trực tiếp mới gây được chú ý của những người ham tin nhưng thiếu chọn lọc.

Nguyễn Phúc Anh : Làm ơn, copy và paste. Vì tôi đã có những trả lời khá rõ ràng ở dưới. Những bài phản biện cẩu thả thế này thì rất dễ xử lý

► Kiến thức bạn thật sâu rộng. Nhưng tâm thế bạn thật nông cạn.

Nguyễn Phúc Anh : Vâng cảm ơn lời khen nông cạn của bạn. Tùy bạn phán xét.

Magdalina Truồng : Tác giả Nguyễn Phúc Anh trả lời qua loa là định nghĩa ấu dâm của bạn ấy dựa vào định nghĩa hiện đại dùng trong học thuật. Mình bảo trích định nghĩa ấy cho xem thì tác giả bảo nó nằm trong khối sách giáo khoa (coursework) của bạn ấy, để bạn ấy gửi cho mình sau. Nên trước khi bạn Nguyễn Phúc Anh này gửi những tư liệu ấy sang và chỉ ra cụ thể định nghĩa ấy nằm ở đâu thì mình không trả lời thêm nhé. […] Cái tên này bôi bác chủ nghĩa liberal quá đi. Em ở miền Tây nước Mỹ, vùng được cho là rất liberal, mà chẳng ai ở đây xem ấu dâm là bình thường.

Categories: ☺☺ Thời đàm | Nhãn: , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vụ hiếp dâm Lucretia, hay là Về những kẻ chơi trò ngụy biện đạo đức


Kình Văn : Dm, cái lồn hippie rao giảng đạo đức kìa !

Triều Dương : FA cũng vào bình luận, ai dè dm trình đéo bằng hắn. Học như lồn lúc đéo nào cũng định nghĩa, con này mà ở Cổ Hi Lạp thì mang phận nô lệ lâu rồi.

Kình Văn : Là thứ nô lệ làm việc trong các nhà thổ. 😷 Bây giờ hết truyện để nói rồi, nên đem ấu dâm loạn luân lồn buồi dái ra tương vào mặt nhau. Lũ mọi Annamite này nghèo vãi đái ~ Lmao !

Triều Dương : Nguyễn Văn Hiệu cũng bộc lộ hạn chế về tư duy nữa. Luật lồn nào chứ, luật thời đó ở quê mấy ai theo đâu ?

Kình Văn : Tôi chưa coi hết, nhưng đại để về bản chất, vấn đề đem ra đã vớ vẩn rồi thì dẫu nói Đông nói Tây vẫn là vớ vẩn.

Triều Dương : Bàn về pháp luật thì từ thời Cổ La Mã đã có luật thành văn và bất thành văn rồi. Cơ bản họ nhất quán tự do tình dục nên mấy vấn đề này chẳng quan trọng. Mà đúng là xã hội nào cũng không chấp nhận hiếp dâm, ví như vua Etruscan là Superbus có thằng con hiếp dâm Lucretia, sau này thân nhân cô ta tức khí lật đổ cmn vương triều cơ mà, nên từ đó mới khai sinh nền cộng hòa. Vả lại, hiếp dâm khác ấu dâm nhiều lắm, chưa kể quan niệm xưa cũng không giống định nghĩa thời nay. Các chính trị gia Athens trước đó còn nuôi nam tình nhân là đám tuổi teen, vẫn thông đít nhau nhưng cũng dạy dỗ và định hướng cho nối nghiệp, đồng thời họ vẫn có vợ và chẳng ai coi việc đó là bệnh hoạn cả.

Kình Văn : Luật thì có thể thế, nhưng mà thi hành được hay không á… đợi đến kỷ nguyên thứ 1000. Mà thực ra, việc xử tội dâm đãng nói chung rất tào lao, thường thì người ta để cho các gia đình tự xử với nhau, chứ pháp luật nhiều khi được định ra cho có và đéo chính quyền nào dám can dự nhiều vào cuộc sống dân sự. Dm, ở quê tôi này, cho đến năm 2017 mà yêu đương phang phập loạn xị ngậu cả lên, không những vị thành niên mà còn loạn luân nữa, nhưng đéo bà xã ông huyện nào can thiệp. Tôi lại thấy rằng, đặt cái luật đó chủ yếu để hạn chế tăng dân số thôi. 😤

Triều Dương : Ông có biết vì sao thập niên 1990 các vụ ấu dâm của Công giáo sĩ bị phanh phui rất nhiều không ? Vì quan niệm đã thay đổi, và nó cũng là trò chơi chính trị nhầm hạ bệ uy tín cũng như đạo đức của giáo hội. Các linh mục vẫn hành xử giống đám nguyên lão La Mã thôi, và tôi nghĩ đấy vốn là một phần văn hóa của họ. Vả lại, bị cấm kết hôn thì giải tỏa tâm sinh lý kiểu gì, người chứ có phải thánh đéo đâu mà triệt dục được.

Kình Văn : Chơi đĩ thì không thỏa mãn hết… cái hay của thói đời, đến đức Iesus khi hành hương còn phải dắt theo đĩ cơ mà. Đấng tiên tri Muhammad cũng phải tậu 12 bà vợ, chưa kể các hạng hầu gái.

Triều Dương : Thề, luôn là tư duy kiểu La Mã vẫn nằm trong tiềm thức đám linh mục Công giáo.

Kình Văn : Dm, thì nói chung, hippie-zombie chỉ có thể quan tâm được từ hạ bộ giở xuống, chứ hạ bộ giở lên thì đéo với nổi.

Triều Dương : Đoạn đầu ý tôi là : Thấy FA vào bình luận, ai dè tự dưng đổi thái độ coi như đồng đạo, rồi còn hỏi khái niệm nữa. Thấy Harvard cứng quá đéo phản bác được lúc nào cũng chơi trò khái niệm. → Ngụy biện, đạo đức giả, hành văn rẻ tiền. Luật chẳng liên quan gì đến luân lý đâu, chứ cái này quá xoàng xĩnh. Dm, thế kỷ XXI với cái trò tình dục bừa bãi khoe vú đít còn tởm hơn !

Kình Văn : Pháp luật là một phạm trù của chính trị mà, nó nhiều khi còn đéo can hệ đạo đức.

Triều Dương : Nếu chiểu luật ngulone kiểu Mỹ thì mấy ông bô bà móa Việt Nam phải đi tù hàng loạt vì bỏ bê con cái, dm vẫn là kiểu người lớn sai nhưng không muốn chịu trách nhiệm. Tôi chỉ nói ngắn gọn : Bọn báo chí mất dạy quá thể, và đám tiện dân cũng quá bàng quan nên sau này phải gánh hậu quả thôi, còn đám nhao nhao trên mạng là lũ zombie hèn mạt. Dm đĩ Trúc nhé !

Kình Văn : Đã đem cái thân phận thất nghiệp về Việt Nam la liếm thì câm cm mồm đi, giở cái giọng tao đây học UC Irvine hơn khối tụi bây. Saigon rất lắm thể loại này : Ở Mỹ không kiếm nổi việc làm nhưng sống thoi thóp được nhờ trợ cấp xã hội, thỉnh thoảng về Việt Nam với cái mẽ “Việt kiều yêu nước”, dm đám này bị Phong Lê chửi hoài như nghiệt súc.

Triều Dương : Giờ ở Mỹ ngán rồi lại về Sì phố yêu dấu, Nam Cali quá mạt rồi còn gì ? Chê cho lắm vào cuối cùng vẫn phải vác cái lồn sặc mùi bò công nghiệp về Việt Nam nằm ngửa ra xin ăn.

Kình Văn : Chậc ! Đây là một trong những điềm báo về chấn động xã hội có thể xảy ra sắp tới. Biết đâu Drumpf Đại Đế sẽ là Caesar của nước Mỹ, và sau Drumpf sẽ có những Augustus, Caligula, Nero…

Triều Dương : Sắp tới khả năng cao là chiến tranh đấy, kiểu này giết bớt vài trăm triệu đi cho biết sống mực thước.

Kình Văn : Nước Mỹ mà chuyển hóa thành đế quốc như kiểu Đức Quốc Xã thì gương mặt của nó trong lịch sử sẽ lộng lẫy lắm đấy, 300 năm cộng hòa kết thúc ở đây là mỹ mãn rồi.

Triều Dương : Cộng hòa nát rồi thì cho thành cọng hành bỏ vào nồi nấu canh đậu hũ, cáo chung đúng lúc thì còn được danh thơm.

Kình Văn : Chí ít sẽ không phải đi giật lùi như Việt Nam Cộng hòa để rồi chết sớm chỉ sau 30 năm : Từ đế quốc lại chuyển hóa thành độc tài và từ độc tài tiến đến dân chủ.

Triều Dương : Lucius Cornelius Sulla Felix ~ Tiền nhân của Caesar đấy !

Kình Văn : Bình Dân vs Quý Nhân khác đéo gì Dân Chủ vs Cộng Hòa, vì cách thức vận hành chính trị của Mỹ luôn rập khuôn La Mã.

Triều Dương : Sulla nổi lên đúng thời điểm đấu tranh nghị trường quá gay gắt giữa hai phái Optimates (quý nhân) và Populares (bình dân) còn gì ? Polulares có lẽ tương đương Dân Túy do Drumpf Đại Đế cầm trịch, và chính là sản sinh Caesar về sau còn gì nữa ? Có điều, dân túy kiểu Mỹ giờ phải đi kèm các giá trị Do Thái – Cơ Đốc hơi bảo thủ thì mới sống được, nhưng theo tiến trình lịch sử thì nguyên lão viện càng phân hóa giai cấp thì thành viên lại không thuần quý tộc được nữa, và đến thời Augustus thì hắn giữ cho có nhưng tước sạch quyền lực. Chấp chính quan làm gì được như hoàng đế aka imperator Caesar, Augustus, Princeps Civitatis, Pontifex Maximus…

Kình Văn : Giờ thì thối mặt vì lồn, để con mọi Mỹ văng dâm thủy khắp nhân gian (Đàn ông rộng miệng thì sang, đàn bà rộng miệng tan hoang cửa nhà). 👯

Triều Dương : FA phản bác mà Trúc đéo hót thêm được gì, dm hung hăng có thừa nhưng lại ngu quá mà. Thôi đổi cmn tên thành Magdalina ngay và luôn đi !

Kình Văn : Khoe vú lồn thì lẹ, dm ~

Categories: ☺☺ Thời đàm | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vẫn là chân giả khoa học, hay là Thời khoa học cũng đóng bỉm


Kình Văn : Dm, hết UC Irvine thất nghiệp về Việt Nam la liếm, Bách Khoa nấu rượu lậu, Mỹ Thuật bán nhang, Kiến Trúc bỏ học tự tử, FTU atsm… nay lại đến Nội Thất “nghiên cứu văn hóa”. Cho nên, đừng đòi hỏi cổ điển – tân cổ điển ở lũ này, không những quá tầm với mà còn chẳng màng.

Triều Dương : Dm, lại cái thằng loz thiết kế nội thất đi “phục cổ” này hở, tôi biết ngay có mùi trảm phong đại pháp mà. Ngu mà cũng đú cổ văn, hết McDuck đến Fi Xồm mà có viết nổi Hán tự đâu. Đám Tây Cống này bị hội trưởng Đông Kinh và Nam Gia-lị-phúc-ni-á dắt mũi cũng phải thôi. Quanh đi quẩn lại vẫn là Ngàn năm áo mũ với Duy Tân Minh Trị đội lên ban thờ với đủ các nghi thức lòe loẹt. Vẫn chỉ là con sên núp bóng Trần Quang Đức thì làm ăn được mje gì tử tế chứ. Khốn kiếp, giả khoa học mà vẫn đòi “quảng bá” !

ptn-25-12-2016

Kình Văn : Ờ hớ, nó thậm chí không phân biệt nổi phồn giản thể, bị tụi trong nhóm chửi mãi mà có sửa được đâu. (^_^)

Triều Dương : Triệu hồi Heydrich ! Làm ăn nghiệp dư như này thì đi đóng mấy vai hài nhảm cho nó lành, chán mớ đời. Qua vô vàn các trường hợp khác thì có thể thấy, người Việt rất-rất sùng bái sách vở. Chúng ta có đã có Phúc Ông, hai cụ Phan Thị, rồi Nguyễn Gia Kiểng, rồi Trần Quang Đức và mấy vị abcxyz khác nữa “được” đám zombie đào mộ bắt ớ yên trên hương án. Khổ nỗi là nhiều đứa có quan tâm hay tôn kính gì mấy vị đâu, chỉ là mượn chân dung làm cái bình phong cho những sự khuất tất, ám muội, lừa đảo, bịp bợm, trộm cướp. Nhục nhã thay con cháu Triệu Đà, Caesar có đội mồ hồi sinh chắc chắn đem chúng nó đóng đinh lên thập tự giá hết. (>_<)

Kình Văn : Không, sẽ phải như Tần Thủy Hoàng, là chôn sống.

Categories: ❀ VĂN SỬ | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: